Truyện Vị Hôn Phu Bạch Hồ Đại Nhân Của Tôi




Xác dìm mật khẩu*Mật khẩu cần có cam kết từ hoa với ký kết tự đặc biệt quan trọng để bảo mật thông tin xuất sắc hơn:
*
Truyện dịch
*

Chương trước Chương 1Chương 2Cmùi hương 3Cmùi hương 4Cmùi hương 5Chương 6Chương thơm 7Chương thơm 8Cmùi hương 9Chương thơm 10Chương 11Cmùi hương 12Chương thơm 13Cmùi hương 14Chương thơm 15Cmùi hương 16Chương thơm 17Cmùi hương 18Chương 19Chương thơm 20Chương 21Cmùi hương 22Cmùi hương 23Chương 24Chương 25Chương thơm 26Cmùi hương 27Chương thơm 28Chương 29Chương thơm 30Chương thơm 31Chương thơm 32Cmùi hương 33Chương thơm 34Chương 35Chương thơm 36Chương thơm 37Cmùi hương 38Cmùi hương 39Chương thơm 40Cmùi hương 41Cmùi hương 42Chương thơm 43Chương thơm 44Chương 45Chương 46Cmùi hương 47Chương thơm 48Chương 49Chương 50Chương 51Chương 52Chương thơm 53Chương 54Cmùi hương 55Chương thơm 56 Chương thơm tiếp theo sau
Tùy chỉnh
Màu nền
Xám nhạtXanh nhạtVàng nhạtMàu sepiaXanh đậmVàng đậmVàng ốMàu trắngHạt sạnSách cũMàu tối
Màu chữ
XámMàu trắngMàu tối
Font chữ
Palatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRobokhổng lồ CondensedPatriông xã HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial
Size chữ
Chiều cao cái
100%120%140%160%180%200%
Full form
Có Không
Không giải pháp đoạn
Có Không
Cmùi hương 7: Vị hôn phu thần bí sắp đến?
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye
Upload by _Rye

Chương 7: Vị hôn phu thần túng sắp đến?

Dưới sự tận tình chỉ bảo của mẫu thân đại nhân, Hà Tinh Tinc đành dành thời gian nghỉ ngơi cuối tuần để về đơn vị.

Bạn đang xem: Truyện vị hôn phu bạch hồ đại nhân của tôi

Nhà họ Hà ở Tô Khê, đi về phía ngoại ô phía bắc Hoành Tang. Cách trung tâm thành phố tầm một tiếng đi xe cộ.

Truyện được dịch với edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustavel&.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang thiết yếu chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch gồm động lực trả nhiều bộ hơn nhé.

Xe của Hà Tinc Tinch là một chiếc BMW màu sắc trắng. Kiểu dáng vẻ đẹp đẽ tinc xảo, rất hợp với phụ nữ. Chiếc xe cộ này là bố cô đã cài đặt tặng lúc cô vừa kết thúc thực tập.

Thị trưởng Hà thiết lập chiếc xe này đến con gái là để vừa tiện cho cô đi có tác dụng, ko cần phải dày đặc với một đám người trên tàu điện ngầm. Nhưng đáng tiếc là cô chị em Hà Tinc Tinch này từ lúc ở lại bệnh viện có tác dụng, liền trực tiếp ở vào ký kết túc xá mang đến nhân viên của bệnh viện, căn bản không hề về đơn vị ở. Chiếc xe BMW này cũng cứ luôn luôn bỏ không như vậy. Chỉ mỗi Lúc cô trở về nhà mới đẩy mạnh tác dụng.

Chiếc xe cộ dừng trước cổng nhà, cô ấn bé bốn năm lần rồi mà lại nhân viên bảo vệ trong chống bảo vệ vẫn ko thấy mở cửa mang đến cô.

A... Cô bao gồm chút ít buồn bực, giữa thanh khô thiên bạch nhật nhưng mà mấy bảo vệ lại không tồn tại ở đây vậy?

Cô yên ổn lặng ngồi bên trên xe pháo đợi một chút, đang định gọi điện thoại mang lại mẹ hỏi chút ít. Vừa lấy điện thoại vào túi ra, còn chưa kịp mở khóa liền thấy thư ký Tề Bạch Nđắm đuối của bố vội vội tiến thưởng đá quý tới mở cửa.

Cô hạ cửa kính xe xuống hỏi: “Crúc Tề, sao lại là crúc mở cửa? Nhân viên bảo vệ đâu rồi?”

Tề Bạch Nđắm đuối cười nói với cô: “Bố con cháu tính toán thù có tác dụng hồ cá trong hoa viên, mấy bảo vệ đều bị gọi tới làm phu rồi.”

Hà Tinc Tinh: “...”

Cô nhịn ko được giật giật khóe môi, nghĩ thầm vị thị trưởng đại nhân bên cô thực sự là càng ngày càng khoan thai rỗi, đã nghĩ tới việc xây hồ nuôi cá rồi.

Công việc hằng ngày của bố cô cực kỳ nhiều, mặt hàng loạt việc ở tòa thị chính còn đang đợi ông tới xử lý, bây giờ vẫn có thể dành thời gian để ý tới cá sao? Cô càng nghĩ càng thấy lạ lùng.

Cô tài xế vào trong nhà xe cộ, vặn chìa khóa tắt sản phẩm công nghệ xuống xe.

Bước vào phòng tiếp khách, Hà Tinc Tinc thấy mẹ cô - La Mỹ Phương đang cắm hoa. Những hoa lá tú cầu đang chớm nở, blue color nhạt, một đám những quả cầu lớn to lớn cắm vào lọ hoa hình trụ trong suốt, thật khiến cho người ta nhìn đến mức trước mắt sáng sủa rực.

“Mẹ, hoa tú cầu này lấy ở đâu vậy? Thật là đẹp!” Cô tiến lên phía trước, cầm lấy một bông hoa bên trên bàn đưa lên mũi ngửi. Chẳng giữ mùi nặng gì đặc biệt lắm, chỉ có mùi hương thoang thoảng vấn vkhông nhiều nơi đầu mũi.

La Mỹ Phương sửa lại bông tú cầu, động tác ko dừng lại trả lời cô: “Tối qua thuộc bố nhỏ đi điều tra nghiên cứu ở nông xã, quan sát thấy tú cầu ở đó nở rất đẹp liền sở hữu một không nhiều về. Trái lại là nhỏ đấy, cứ luôn bảo con về bé cứ ko chịu về, suốt ngày nói bệnh viện rất bận, bây giờ sao lại rảnh về rồi?”

Hà Tinc Tinh thầm nghĩ, còn ko phải là mẹ cứ luôn giục sao, bằng không cô cũng không khẳng định là bản thân sẽ về. Vừa về liền biết không có chuyện tốt. Trong lòng nghĩ như vậy nhưng không tính miệng tuyệt đối không dám tâm sự. Cô cười nịnh nọt, “Con không phải là nhớ bố mẹ mới về sao!”

Truyện được dịch cùng edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustavelvà.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang thiết yếu chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch gồm động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

La Mỹ Phương liếc cô một mẫu, biểu cảm "bao gồm ma mới tin con" hiện rõ trên mặt.

“Bố đâu rồi ạ?” Cô chú ý khắp phòng khách cũng chẳng nhìn thấy bố cô đâu.

“Đang ở vào hoa viên đấy, nói là muốn xây hồ cá, còn đang chỉ đạo ở ko kể đó đấy.”

Đúng cơ hội dì Lan giúp việc từ bên ngoài bước vào, tay cầm một giỏ lớn đồ ăn, nhìn Hà Tinh Tinc liền nói: “Tiểu thư đã về rồi!”

“Vâng, cháu vừa về.” Ánh mắt cô hướng tới giỏ đồ ăn trong tay dì Lan, "Dì sở hữu nhiều đồ ăn như vậy, đơn vị bao gồm khách hàng tới sao?"

“Bà chủ bảo dì đi download đó, chuyện này phải hỏi mẹ con cháu mới biết được.” Dì Lan nói hoàn thành liền con quay người đi vào vào bếp chuẩn bị đồ ăn.

“Mẹ, bên chúng ta lúc này có ai tới vậy?”

“À, công ty ông Hứa lát nữa sẽ tới dùng cơm.”

Hà Tinc Tinh: “...”

Ông Hứa?

Nói như vậy tức là hôm nay cô sẽ gặp được vị hôn phu vào truyền thuyết kia rồi?

OMG, những chuyện đáng sợ càng ngày nhiều mà!

“Mẹ, sao mẹ không nói trước với con một tiếng chứ?” Cô bất mãn lên án.

La Mỹ Phương lạnh lùng liếc cô một cái, “Nói trước với con thì nhỏ hôm nay gồm chịu về không?”

Hà Tinc Tinh: “...”

Sự tính tân oán này của mẹ thật khiến cô phục gần kề đất.

“Nhà ông Hứa lần đầu tới bên chúng ta, con nhớ mặc nghiêm túc một chút ít, lên tầng thay quần áo đi, mẹ cài đặt đầm mới mang đến con rồi đấy. Nhìn coi quần áo con đang mặc kìa, giống như mặc bao tải lên người vậy!” Mẫu thân đại nhân vẻ mặt ghét bỏ.

Hà Tinc Tinh: “...”

Cô cúi đầu nhìn chiếc váy đầm lâu năm gray clolor nhạt mình đang mặc, nháy mắt cảm thấy như bị hàng trăm ngàn mũi thương hiệu đâm chúng.

Chiếc váy đầm khôn xiết đáng yêu thương cô vừa mới sở hữu vậy nhưng mà lại bị mẹ nói giống cái bao tải.

Haha... Vẫy tay tạm biệt!

------------

Mẫu nhân đại nhân hạ lệnh, Hà Tinc Tinh mặc dù rằng gồm ko vui vẻ nhưng cũng phải tuân lệnh.

Phòng cô ở bên trái tầng hai, ở cuối hành lang, đúng hướng mặt trời, vày thế ánh nắng trong phòng rất tuyệt. Vừa mở cửa chống, khắp chống đều giữ mùi nặng vị của ánh nắng.

Ánh nắng xuyên thẳng qua ô cửa kính, chiếu lên tấm che cửa màu nhạt, rồi chiếu xuống sàn bên những đốm tia nắng nhỏ lắt nhắt.

Cô mở cửa sổ, thò đầu chú ý ra phía phía bên ngoài cửa sổ, bố cô - Hà Quân Tâm đang ở vào hoa viên cùng với mấy người bảo vệ bận bịu, ko ngừng di chuyển.

“Bố ơi!” Cô lớn tiếng gọi, âm tkhô hanh trong trẻo truyền đi thật xa.

Hà Quân Tâm nghe thấy tiếng con gái đang gọi, ngẩng đầu quan sát về hướng vạc ra tiếng nói, trên mặt lộ ra nụ cười yêu thương thương, “Tinch Tinh, bé về thời gian như thế nào thế?”

“Con vừa về.”

“Bố, không cần bận rộn như thế, kiếm tìm mấy người thợ đến có tác dụng không phải ngừng hay sao, cứ muốn tự tay làm, bố không thấy mệt sao?”

“Tinc Tinh, thế là bé ko hiểu rồi, tự mình làm so với người không giống làm trọn vẹn ko giống nhau.”

Hà Tinch Tinh: “...”

“Đợi lát nữa nhà ông Hứa tới, nhỏ đừng gồm chạy ra bên ngoài đấy, nghe rõ chưa?”

Hà Tinc Tinh: “...”

Người khắp thiên hạ đều đang nhắc nhở cô hôm nay là ngày trọng đại, thật là mệt vượt đi!

-------------------

Trong tủ đồ tất cả treo bộ váy đầm mới mà lại mẹ chuẩn bị mang lại cô mặc để gặp vị khách quan trọng kia --- một chiếc đầm xòe công sở màu hồng nhạt.

Cổ chữ V, ống tay áo hơi phồng, lâu năm ngang đầu gối, bó lại ở phần eo, vùng phía đằng sau lưng gồm thắt một mẫu nơ lớn, phần chân váy xòe rộng, có đính một vòng những viên ngọc nhỏ xinc.

Làm nghiêm túc như vậy làm những gì chứ!

Cô mặc lên ngắm thử, đẹp thì bao gồm đẹp, trong thành thục lại ko mất đi sự đáng yêu của thiếu nữ. Nhưng đáng tiếc, kiểu váy này là thứ cô ghét nhất. Quá hào bóng, mặc lên lại không thuận tiện, chỗ làm sao cũng thấy không thoải mái.

Xem thêm: Học Nghề Chăm Sóc Thú Cưng Ở Đâu, Học Nghề Chăm Sóc Thú Cưng

Sinch viên trường y mười người thì hết chín người đều là nữ hán tử, ngày bình thường đi làm cho bên ngoài đều là mặc áo blouse trắng, quần áo có đẹp hơn nữa người không giống cũng chả chú ý thấy được. Thông thường đều là chọn mặc những bộ quần áo thuận tiện một chút. Hà Tinc Tinc bình thường đều là mặc áo sơ mi, gồm mặc váy cũng là loại váy đầm dài rộng kiểu dáng vẻ thoải mái.

Cô mặc chiếc váy đầm này lên, thử đi lại mấy bước vào chống đã cảm thấy cả người nặng nề chịu. Quá gò bó, trọn vẹn không thể bước đi được. Kiểu váy công chúa này thực sự ko phải là loại Hà Tinc Tinh gồm thể khống chế được. Cô trực tiếp liền cởi váy đầm ra, tiếp tục mặc “bao tải” của cô vậy.

La Mỹ Phương ở dưới tầng chú ý thấy phụ nữ vẫn chưa cố quần áo, ko nhịn được nhíu mi, “Chẳng phải bảo nhỏ lên cố quần áo sao? Sao lại ko nỗ lực đi?”

“Mẹ, ko phải là công ty người ta đến công ty họ ăn cơm tốt sao! Có nhất thiết phải tráng lệ và trang nghiêm như thế không? Chiếc đầm đó nhỏ ko mê say 1 chút nào, mặc vào cả người đều cực nhọc chịu. Con mặc thế này rất tốt mà lại.” Cô đặt mông ngồi xuống sofa trong chống không giống, lấy điện thoại ra nghịch.

La Mỹ Phương: “...”

La Mỹ Phương nói: “Tinch Tinch, người công ty ông Hứa lần đầu tới bên chúng ta ăn cơm, bé mặc tráng lệ và trang nghiêm một chút, đây là phnghiền lịch sự căn bản nhất con biết không? Mau lên vắt đi.”

“Con ko muốn.”

“Đứa nhỏ nàgiống hệt lại ko chịu nghe lời chứ? Bảo con đi thì bé mau đi đi, đừng bao biện nữa. Chút ít nữa nhà người ta đến ngay đấy.”

Hà Tinch Tinch đi tới bàn tsoát rót một bát tkiểm tra lạnh, uống một hơi hơn nửa chén bát.

Uống ngừng mới vạc hiện, tsoát này hóa ra là tthẩm tra lá sen. Mùi hương thanh khô non của lá sen vẫn vương vấn vào khoang miệng, mãi vẫn ko tung.

“Mẹ, đơn vị bọn họ uống trà lá sen từ lúc như thế nào vậy?”

Trực tiếp gạt bỏ lời nói dịp nãy của mẫu thân đại nhân ra sau.

Nhà họ Hà trước ni đều ko say đắm tkiểm tra, thường ngày uống cũng rất ít. Trong nhà thường để một chút ít tkiểm tra Đại Hồng Bào, Thiết Quan Âm, cũng đều là để tiếp khách. Lần này bỗng dưng gồm chuẩn bị tkiểm tra lá sen, cô dám khẳng định bởi vì chiêu đãi bên họ Hứa.

“Tinh Tinh!!” La Mỹ Phương giận rồi!

“Mỹ Phương, con gái muốn mặc như làm sao thì mặc như thế, bà cứ kệ nhỏ nó đi. Nó cũng lớn như vậy rồi, bà đừng việc gì cũng muốn quản nữa.” Hà Quân Tâm từ kế bên đi vào, cả người toàn bùn, mồ hôi đầm đìa, thời điểm quan trọng vẫn luôn luôn nhớ bảo vệ con gái.

La Mỹ Phương: “...”

Hà Tinch Tinc cực kì cảm động, vội tiếp lời bố: “Bố nói đúng đấy, nhỏ mặc gì là tự vì của nhỏ, mẹ không thể một chút tự vị này cũng lấy đi mất chứ.”

“Mẹ ko phải bởi vì nhị bố nhỏ bé sao. Muốn Tinc Tinh để lại ấn tượng tốt vào mắt người công ty ông Hứa mà. Hứa Định Viễn giờ đang là túng bấn thư pháp thiết yếu của Hoành Tang bọn họ, xưa đâu bằng ni, mẹ gồm thể ko coi trọng chút sao?” La Mỹ Phương chỉ tiếc rèn sắt không thành, lớn tiếng nói với nhì bố nhỏ.

Nói đi nói lại, vẫn là mấy chuyện giới bao gồm trị.

Hà Tinh Tinch bao gồm chút đau đầu. Cô không phủ nhận bố mẹ yêu thương thương cô, nhưng mấy năm nay, cô cũng nhận thức được bố cô chức vị càng ngày càng lớn, mẹ cũng trở đề nghị ngày càng để ý trước sau, nói cực nhọc nghe một chút ít đó là tính kế. Những trung ương tư kín đáo đáo kia thực khiến cô đôi khi không thể nhận ra mẹ mình nữa. Tkiểm tra dư tửu hậu*, trong sáng vào tối, cuối cùng vẫn là những chuyện tương quan tới thiết yếu trị.

(Trà soát dư tửu hậu: sau thời điểm thong thả rỗi thoải mái)

Nếu như không tồn tại mẹ ở vùng phía đằng sau giúp đỡ, có lẽ bố cô mười năm nữa cũng ko ngồi lên được chức thị trưởng Hoành Tang này.

Quyền lực ngày càng lớn, bao gồm một vài thứ ngược lại càng ngày càng tẻ nhạt. Một bên tía người chú ý thì vô cùng hòa hợp, thực ra tình cảm gia đình cũng không thể như trước. Đây cũng là nguyên ổn nhân khiến cô ngày càng ko muốn về đơn vị.

Cô trước nay chưa từng nghĩ tới tất cả một ngày, chuyện kết hôn của cô cũng bị đem ra tính kế cho nhỏ đường thăng tiến của bố. Mà bố mẹ cô hình như không hề cảm thấy gồm bất kỳ chỗ như thế nào ko đúng.

Ánh mắt của cô lại lần nữa quan sát về những cành hoa tú cầu đầy sức sống tê, ánh mắt rạm trầm.

Nếu như cô đoán không không nên, những hoa lá này cũng chỉ sợ là thứ mà người bên họ Hứa hâm mộ.

****

Hơn 10 giờ sáng sủa, người đơn vị ông Hứa mới tới đơn vị họ Hà.

Hà Quân Tâm, La Mỹ Phương thuộc Hà Tinch Tinh đích thân tiếp đón.

Hứa gia tổng cộng tất cả tía người. Ông Hứa và vợ chồng Hứa Định Viễn. Còn về vị hôn phu thần túng của Hà Tinch Tinch không tồn tại xuất hiện.

Nếu như đối phương đã không tồn tại thiện ý với vị hôn thê là cô, vậy thì cô cũng ko cần phải giữ thể diện với bọn họ nữa. Chỉ là bố mẹ bên đó tất cả thể sẽ tất cả chút khó nói chuyện. Nhưng như vậy thì gồm sao chứ? Cô ko muốn hôn nhân của bản thân với chính trị của bố cả đời bị ràng buộc với nhau, cô chỉ muốn search một người mình muốn cùng trải qua quãng đời còn lại. Chẳng sợ người kia bình thường, không nổi bật cũng không sao hết, chỉ cần cô phù hợp là đủ rồi.

Hứa Quân Tâm và La Mỹ Phương không quan sát thấy nam nhi Hứa gia, cũng biết được đối phương kháng cự với lần đính ước này, sắc mặt bất ngờ nuốm đổi vài phần.

“Tiểu tử thối đó nói công việc bận rộn, lúc này không tới được. Nói là khi nào rảnh sẽ đích thân tới đây hỏi thăm mọi người.” Ông Hứa thấy sắc mặt nhì người nạm đổi liền vội giải say mê với bố mẹ cô.

Công việc bận? Bận như thế nào? Chẳng lẽ bận hơn cả việc gặp vị hôn thê sao? Nói đi nói lại đều là mượn cớ.

Nhưng nhưng mà nếu như ông Hứa đã hạ thấp mình như vậy, người bên họ Hà tất nhiên sẽ để lại đến người ta đường lùi.

La Mỹ Phương cười nhẹ, “Tkhô hanh niên công việc bận rộn có thể hiểu được. Tinh Tinch làm bác sĩ ở bệnh viện cũng cả ngày bận rộn, không thể sắp xếp được ngày nghỉ. Một mon mới về công ty một lần. Tinc Tinc, đây là ông Hứa, bên cạnh là vợ chồng bác Hứa.”

“Cháu kính chào ông Hứa, chào hai bác bỏ.” Hứa Tinh Tinc bày ra khuôn mặt tươi cười ngọt ngào kính chào hỏi.

Ông Hứa quan tiền cạnh bên từ trên xuống dưới rồi mở miệng: “Tinh Tinc cũng đã lớn như vậy rồi à! Lúc còn nhỏ, ông còn từng bế cháu nữa. Không ngờ chớp mắt đã lớn như vậy. Cô nhỏ nhắn này lớn lên thật xinc đẹp, ko tồi, ko tồi.”

Ông Hứa cũng quan sát Hứa Định Viễn cười nói: “Trai tài gái sắc, thật xứng đôi với Tiểu Hưu công ty họ.”

Hứa Đinc Viễn có chút ít đăm chiêu gật đầu, ko nói gì.

“Nào như thế nào, đừng cứ đứng đó nữa, chúng ta vào phòng tiếp khách ngồi thôi.” Hà Quân Tâm mời mọi người vào trong.

Nhiếp Ẩn vừa vào phòng tiếp khách liền nhìn thấy hoa tú cầu để vào góc, ghê ngạc nói: “Bà Hà cũng mê thích tú cầu sao?”

Nhìn đi, Hà Tinc Tinch quả nhiên đoán thù ko không nên nhưng mà.

La Mỹ Phương đi tới, cười nói: “Hôm qua về quê điều tra nghiên cứu phải tiện tay mang về, Hứa phu nhân nếu như phù hợp gồm thể đem về một ít.”

“Vậy thì thật tốt, tôi mê say nhất là loại hoa tú cầu xanh dưới quê, chỉ tiếc là vào thành phố không dễ thiết lập.”