Thằng bạn cảnh sát cơ động của tôi phần 2

Tđắm đuối gia ngày Jul 2010Đến từ Doanh Trại Quân ĐộiTuổi 32Bài gửi 3.678 Thanks 0 Thanked 0 Times in 0 Posts Năng lực viết bài 0

*
thằng bạn công an cơ rượu cồn của tôi


Nhân thứ tôi là Minh LongThật là kỳ cục, bầu không khí mùa xuân sẽ tràn về trên mọi miền quê tôi.

Bạn đang xem: Thằng bạn cảnh sát cơ động của tôi phần 2

Con sông Vàm Cỏ cũng hớn hsinh sống khoắc lên bản thân một cỗ áo phù sa mới. không chỉ nhỏ người phấn khởi đón đàn bà xuân cơ mà thiên nhiên cũng hồ hởi hòa cùng mùa Tết .Hương mạ non trên đồng và mùi bắp non trên hồ hết rẫy ngô ngát xông vào khoang mũi. Tôi thấy tấp nập ghe suồng đi ngược về xuôi . Bến sông Vàm Cỏ ko cơ hội nào bằng lặng vì giờ thứ đuôi tôm hòa cùng giờ thiết bị đẩy trên sông nước. Những tiếng rông rộc rạc của mái chèo tay cũng vang vảng nơi đây. Tôi rút cây sào đang cắn xuống lòng sông nhằm tiến công chiếc suồng ra thân cái. Bọn tthấp bên ai chú ý tôi xa lạ. Tôi là Long là dân buôn bản này chứ đọng bao gồm đề xuất lữ khách hàng gì đâu nhưng hễ đi mang đến đâu ai cũng chú ý một biện pháp lạ lẫm. Làm như tôi là người không giống đến không bằng. Dân xóm tôi vốn chấc phác và bình thường vắt đó. Tôi nhớ tất cả lần dẫn em Lập về phía trên đều bạn cũng nhìn bọn tôi nlỗi thể là dân TP đẳng cấp và sang trọng lắm không bởi. Tôi quan sát lại xiêm y của chính mình . Thảo làm sao đàn tphải chăng nhìn , sống sinh sống TP lâu nay nay tạo nên nước da tôi không đủ chiếc nhan sắc tố da nâu sậm của một nam nhi miền quê. Tóc tôi xanh mượt cùng rậm rộng, không còn chiếc kiểu mốt sơ xác cứng sờ vì gió sương nlỗi thưở làm sao. Mùi mùi hương cây cỏ đồng nội ngào ngạc nhưng lại không làm pnhị nphân tử hương thơm nước hoa trên khung hình của tớ. Đã không thể ai search thấy bóng dáng một anh chàng nhà quê của khúc sông này rồi sao ? Còn ko dòng thời cùng Pmùi hương ra đồng dò cua bắt ốc ? Còn không đông đảo ngày hnai lưng lạnh mát Pmùi hương rũ tôi ra sông tắm rửa đuối. Tôi lưu giữ anh ta các lắm, nhớ lắm những lần tôi về quê, nhớ lắm dòng chòi dưa be bé xíu tối khuya tôi thuộc phương thơm thao thức “canh dưa” . Nhớ lắm dòng ghe củ kỉ được đóng góp trường đoản cú gổ mù u mục nát tôi phụ Pmùi hương hóa học dưa lên . Qua ngoài khúc uốn nắn của dòng sông này là mang đến vùng nước sâu với nguy hiểm nhất của đoạn sông tan qua xóm tôi. Nó nguy khốn cũng chính vì bên dưới lòng sông có không ít ghền đá đề nghị dòng nước trên cũng chế tạo thành lốc , nếu như như vào mùa cạn thì Quanh Vùng này chi chít đều lớp bụi măng le và tre nứa. Tiếng gọi của ai có tác dụng tôi con quay lại--anh ơi, chổ nó nước sâu lắm kia, bên dưới có rất nhiều những vết bụi tre sợi lắm, anh tất cả biết bơi không ?Một thằng bé xíu cảnh báo tôi khi tôi đã chèo về phía đoạn sông vùng phía đằng trước. Thằng bé nhỏ này trông thân quen, con cháu nước ngoài ông Tám thì nên. Nghe nó điện thoại tư vấn vậy vững chắc nó ko phân biệt tôi là anh Long rồi. Cũng đề xuất thôi , xóm bên trên xóm bên dưới thấy được thân quen chứ đọng cũng chưa bao giờ ai.

Xem thêm: Cách Trộn Vôi Vữa (Kèm Ảnh), Vữa Chịu Nhiệt Trong Xây Dựng

Tôi tảo sang trọng quan sát nó mỉm cười. Tôi mỉm cười vị nó hỏi một bạn xuất hiện và Khủng lên tự gần như loại sông mà lại nó hỏi tất cả biết bơi hay không . Tôi hỏi cắc cớ thằng bé xíu --em nghĩ anh chần chờ bơi hả --nhìn anh cứng cáp dân TP xuống hả ? chổ đó năm làm sao cũng có bạn bị tiêu diệt đuốiTôi nhìn thằng bé xíu mỉm cười khì. Tôi chuyển tay chỉ lần lượt vào chổ vùng nước trống rồi nói--chổ này dưới là lớp bụi tre gai…chổ này chổ này bên đó dịp nước chưa lên là cây mù u, chổ này là vết mờ do bụi dừa nướcThằng bé bỏng chú ý tôi trầm trồ, đồng đội ttốt cũng yên thinch thích--ủa sao anh rành vượt vậy? thằng bé bỏng hỏi tôiTôi mỉm cười khằn khặc --anh ngươi bơi lội tại chỗ này từ bỏ lúc ngươi chưa Thành lập kia nhóc--ủa chứ hông đề nghị anh là dân TP haLũ ttốt khiến cho tôi vuivẻ hơn. tôi nói bông đùa --tại anh mới dzìa, chưa kịp nắm áo bà ba mặc, cũng chưa kịp đem nón lá đội yêu cầu tụi bay tưởng anh ăn diện thật sạch sẽ là dân TP.Sài Gòn hngơi nghỉ ?Tôi làm cho lũ trẻ cười mong mỏi bể một cái bụng. Tôi gấp tháo song giầy , lột phắc dòng áo, túa luôn cái quần jean chỉ mang độc cái quần lót. Chà chà, nếu như trước đó cơ thì tôi không dám mặc quần trong tắm sông thì bây giờ tôi cảm thấy như vậy là chuyện vượt thay đổi thông thường. Tôi chỉ chừa mẫu quần trong be bé trên bạn , vứt hết phần nhiều sản phẩm công nghệ bên trên suồng tôi quăng mẫu nón kết lên lồng suồng rồi nhảy đầm ùm xuống sông. Con mắt bọn tthấp long lên , gồm đứa thì cười cợt hả hê. Có đồ vật gi nhưng mà bọn chúng cười cợt rò rỉ ? Phải chăng do bọn chúng thấy lạ lùng Khi tôi chỉ mang quần lót nhỏ nhắn nhỏ tuổi ? Nếu là cthị trấn này thì cũng có thể vì chưng dân quê tôi không nhoáng nlỗi tôi. Tôi ccụp một cái đùng lặn mất biệt xuống đáy sông. Tôi vẫn nhắm cự ly lặn mang đến ngay chổ lũ tphải chăng vẫn vệ sinh. Tôi chụp được cái chân của một đứa kéo xuống. Bọn tthấp la ầm lên. Tôi ngoi lên phương diện nước. Tôi vuốt ngược làn tóc ướt ra phía sau--đứa làm sao nói anh băn khoăn bơi lội ?Bọn tthấp chú ý tôi tỏ vẻ trầm trồ. Có gì đâu chđọng, dân sông nước ko nhưng. Biết tập bơi đâu là tài cán gì đâu. Tại đàn trẻ có tác dụng tôi lưu giữ lại cảm giác rửa ráy sông cơ mà xưa nay nay tôi vẫn chẳng chú ý Đã ngay gần hai năm trôi qua rồi rò rỉ ? Thời gian thnóng thoát trôi đi có những lúc đối với tôi là chuổi ngày lâu năm đẳng đẳng, có lúc nhanh nhỏng msống mắt. Từ thời điểm Phương kết bạn tôi đã không liệu có còn gì khác lưu luyến với tình yêu quê công ty từ lâu. Từ trong tận đáy lòng tôi vẫn còn yêu thương Phương nhiều lắm. Một bạn đồng bọn đang đến tôi hồ hết khoảng thời gian ngắn nao nức ngọt ngào. Tắm mình vào làn nước non thuộc người quen biết ttốt tôi thấy nhớ Pmùi hương. Đoạn sông này , bụi dừa này với cả những vết bụi tre gai này đã một thời làm bức màn che mang lại phòng the của công ty chúng tôi vào đêm. Trên dòng suồng câu bé dại nhỏ nhắn Shop chúng tôi không chỉ là ngồi cùng mọi người trong nhà câu cá ngoài ra trao cho nhau phần nhiều gì lắng đọng tuyệt nhất. Làm sao tôi hoàn toàn có thể quên được(còn tiếp)