SÁCH CÓ SỨC MẠNH VƯỢT THỜI GIAN VÀ KHÔNG GIAN

Xem trong Thư chống Xem định hình khácXem format khácXem Mục lụcXem Mục lụcEnglish|| Đối chiếu tuy nhiên ngữ

Bạn đang xem: Sách có sức mạnh vượt thời gian và không gian

*
*
*
*
*

*

Xem thêm: Cách Tính Phương Sai Và Độ Lệch Chuẩn Trong Excel, Stdev (Hàm Stdev)

SÁCH AMAZON
*
*
*
Mua phiên bản sách in
bản chất đích thực của không khí và thời gian Hãy cẩn thận điều này: nếu chỉ gồm sự tĩnh lặng không thôi, cùng với bạn, sự im lặng đó sẽ không còn tồn tại; các bạn sẽ không biết được đó là cái gì. Chỉ khi tất cả âm thanh, thì im im mới trở thành hiện nay thực. Tương tự như thế, nếu như chỉ có không khí mà không có vật gì trong những số đó cả, thì không gian cũng không tồn tại với chúng ta được. Hãy tưởng tượng ta là một điểm dấn thức trôi nổi trong ko gian bao la – không tồn tại tinh tú, không có thiên hà, chỉ là sự việc trống không. Trường đoản cú nhiên, dịp đó không khí không còn bát ngát nữa; ko gian không thể tồn trên nữa, sẽ không tồn tại tốc độ, cũng không có sự hoạt động từ chỗ này mang đến chỗ kia. Để giành được khoảng cách, cùng không gian, ta nên có ít nhất là 2 điểm nhằm đối chiếu. Khi độc nhất vô nhị Thể biến lưỡng cực, rồi lưỡng cực phát triển thành tứ tượng,… biến đổi “mười nghìn thứ”(8), như Lão Tử thường gọi trái đất hữu hình này, thì không khí lúc đó new hiện hữu, new trở thành mênh mông hơn. Vì vậy đời sống với không gian, cả nhị thứ rất nhiều đồng thời phát sinh ra.Không bao gồm gì rất có thể tồn trên được nếu không tồn tại không gian, cố kỉnh mà không khí chỉ là khoảng chừng không, không có gì trong số đó cả. Trước lúc vũ trụ xuất hiện, trước lúc có “big bang” (giả thuyết rằng có một vụ nổ béo của vũ trụ nhằm khai thiên lập địa), cũng không có không gian bao la chờ hóng để được đậy đầy. Không có không gian, tương tự như không có gì cả. Chỉ có Vô tướng – độc nhất thể. Khi duy nhất thể đã thể hiện thành “mười nghìn thứ”, thì thình lình trong khi có không gian và cũng “có” luôn nhiều sản phẩm công nghệ khác nữa. Nhưng không khí từ đâu đến? có phải vì Thượng Đế tạo thành để có mặt vũ trụ? đương nhiên là không. Ko gian có nghĩa là không gồm gì cả, đến nên không khí không lúc nào được tạo thành cả.Bạn hãy quan sát lên thai trời vào một đêm quang đãng đãng. Sản phẩm nghìn ngôi sao 5 cánh mà các bạn thấy được bởi mắt cũng chỉ là một phần rất nhỏ tuổi của đều gì đã hiện hữu. Cùng với kính viễn vọng mạnh khỏe nhất, tín đồ ta vẫn phát hiện ra có hàng ngàn tỉ ngoài trái đất ở bình thường quanh ta; mỗi thiên hà lại là một trong vũ trụ riêng rẽ với hàng tỉ ngôi sao. Kinh sợ hơn nữa là việc vô tận của bao gồm không gian, chiều sâu với sự yên bình làm nền cho phần đa vẻ tráng lệ đó. Tựa như như thế, không có gì oai nghiêm cùng đáng kính nể rộng là sự bao la và vẻ tĩnh lặng vượt ko kể mọi cảm nhận của không gian. Mặc dù vậy không khí là dòng gì? Chỉ là sự việc trống không, một khoảng không lớn vô cùng, vô tận. Hầu hết gì được biểu đạt ra bên phía ngoài như là không khí trong dải ngân hà được cảm nhận bằng lý trí và những giác quan tiền của họ chính là Vô Tướng đang được biểu thị thành hình tướng. Đó là “hình hài” của Thượng Đế. Và điều kỳ diệu nhất: Cái yên bình và mênh mông tạo đk cho vũ trụ “tồn tại” chưa phải chỉ tồn tại trong không khí ở không tính kia - mà lại sự yên bình và bát ngát đó cũng có mặt ở vào ta. Lúc bạn hoàn toàn “hiện diện” một bí quyết tuyệt đối, các bạn sẽ đối diện cùng với nó như là chiều không khí tĩnh yên ổn ở mặt trong, hiện diện rất sâu sắc, dẫu vậy không-một-thoáng-suy-tư nào của lý trí cả. Trong ta, sự tĩnh lặng và bát ngát ấy là về chiều sâu, chứ không phải chiều rộng. Khái niệm không ngừng mở rộng về không khí rốt cuộc chỉ là một trong những nhận thức sai trái khi nói tới độ sâu khôn cùng – một thuộc tính của thực tại duy nhất vượt thoát mọi suy tư, lý luận.Theo Einstein, không gian và thời gian không thể bị bóc tách rời. Thiệt sự tôi không hiểu biết ông ấy hy vọng nói gì, tuy vậy tôi nghĩ Einstein cho thời hạn là chiều trang bị 4 của không gian. Ông ta call đó là “chuỗi không gian-thời gian”.Đúng vậy. đầy đủ gì bạn cảm dìm như là không gian và thời gian rốt cuộc chỉ nên ảo tưởng, dẫu vậy chúng chứa đựng một thực sự cốt tủy. Chúng là hai thuộc tính căn bản của Thượng Đế, bất tận và miên viễn, được cảm thấy như hiện hữu ở bên phía ngoài bạn. Ở trong bạn, cả không với thời gian cũng có phần tương đương nội tại có tác dụng tiết lộ thực chất thực của chúng, cũng như thực chất của bao gồm bạn. Trong khi không gian là cõi tĩnh lặng, không-có-những-suy-tưởng-miên-man và sâu lắng khôn cùng thì phần tương tự nội trên của thời gian là sự việc hiện diện, là nhận thức về một thực tại vĩnh cửu. Chúng ta cần nhớ là ta ko thể tách biệt cái gì là không gian, đồ vật gi là thời gian. Khi chúng ta nhận ra rằng không khí và thời hạn chính là hình tượng của Vô tướng – có nghĩa là sự hiện diện sáng tỏ, không-có-lý-trí-suy-tư – không gian và thời gian bên phía ngoài vẫn liên tiếp tồn tại đối với bạn, tuy nhiên chúng vươn lên là không đặc biệt quan trọng đối với bạn nữa. Cuộc sống vẫn liên tiếp tồn tại, tuy nhiên cuộc đời không hề trói buộc ta nữa.Vì lẽ đó, phương châm tối hậu của cuộc đời không ở trong phiên bản thân cuộc sống mà làm việc sự vượt ra khỏi những vướng mắc của cuộc đời. Tương tự như bạn quan yếu nhận thức được không gian nếu không tồn tại những thiết bị thể sinh hoạt trong đó, cuộc đời cũng quan trọng để giúp bọn họ nhận ra được Vô Tướng. Chắc là bạn đã có lần nghe lời nói trong đạo Phật: “Nếu không có mê mờ, thì sẽ không tồn tại giác ngộ”. Thiết yếu nhờ có cuộc đời và về tối hậu là nhờ có “bạn” mà lại Vô Tướng tay nghề được chủ yếu nó. Bạn xuất hiện ở cuộc sống này là để triển khai cho mục tiêu cao quý của ngoài hành tinh được hiển bày. Buộc phải sự xuất hiện của các bạn trong cuộc đời này hết sức quan trọng!Hãy mang lại với chết choc một cách có ý thức kế bên giấc ngủ ko mơ như tôi sẽ nói, còn có một cửa nhà khác để bước vào Vô tướng tá nữa, tuy bạn ít lúc tự nguyện đi qua cánh cửa ngõ này. Đó là cánh cửa khi bạn đi vào Cõi Chết. Cửa nhà Vô tướng tá sẽ mở ra rất ngắn ngủi thời điểm bạn đi vào cõi chết. Mặc dầu trong suốt cuộc đời mình, các bạn đã bỏ qua tất cả các thời cơ để giành được sự thức ngộ về chổ chính giữa linh, thì cánh cửa Vô tướng mạo cuối cùng cũng trở thành mở ra cho mình khi xác thân các bạn chết đi(9).Có rất nhiều người suýt chết thuật lại rằng bọn họ đã cảm thấy được hình hình ảnh của ô cửa này như là 1 trong những vầng tia nắng chói lọi lúc họ kinh nghiệm cận kề với dòng chết. Các người trong số này cũng nói đến một cảm xúc thanh bình đầy ân sủng với sự lành mạnh sâu sắc. Vào cuốn “Tử Thư của Tây Tạng”(10) vấn đề này được tế bào tả như là “vẻ phát sáng huy hoàng của quang ảnh không màu sắc của cõi lỗi không” nhưng cũng theo sách ấy, đó chính là “bản chất chân thực của chủ yếu bạn”. ô cửa này chỉ mở trong giây phút và rất gồm thể bạn sẽ bỏ lỡ nếu bạn chưa khi nào tiếp xúc được với cõi Vô Tướng trong đời mình. Hầu như mọi fan mang theo không ít chống đối còn sót lại, có theo rất nhiều sợ hãi, không ít vướng mắc cùng với những tay nghề về cảm giác; hoặc thường xuyên tự đồng nhất mình với quả đât hình tướng. Vì chưng vậy lúc họ thấy được cánh cửa, họ sẽ quay lui vì lúng túng và rồi đánh mất ý thức. Hầu như những gì xảy ra sau đó thường là tự động hóa và vượt ra ngoài chủ ý của bạn. Cuối cùng, chúng ta lại đi thêm một vòng sinh tử khác. Sự hiện diện của họ chưa đủ táo tợn để đạt được nhận thức về bất sinh, bất diệt.Vậy thì khi tôi đi qua cánh cửa này không tức là tôi có khả năng sẽ bị hoại diệt?Cũng như với các cổng khác, thực chất thực sự minh bạch của bạn sẽ luôn mãi mãi nhưng đậm chất ngầu tạm thời của người sử dụng thì không. Vào bất luận trường phù hợp nào, phần nhiều gì sống động hay có mức giá trị trong đậm chất ngầu của chúng ta chính là thực chất chân thật của bạn, những tính chất đó sẽ tiến hành chiếu sáng từ bên trong. Những đặc điểm này đang không bao giờ bị mất đi. Không có cái gì có mức giá trị, hoặc sống động có thể bị mất đi cả.Tiến sát đến loại chết, và bản thân loại chết, có nghĩa là sự giải thể của cơ thể, hình hài thứ lý này, luôn là một cơ hội lớn để chúng ta có sự giác tỉnh về trọng tâm linh. Bi thiết thay, họ thường bỏ lỡ những cơ hội này các lần, vì bọn họ đang sinh sống trong một nền văn hóa mà phần nhiều mọi người trọn vẹn không biết tí gì về cái chết, cũng tương tự hoàn toàn ngần ngừ tí gì về đa số giá trị chân thực.Thực ra, phần nhiều cánh cửa ngõ Vô Tướng phần đa dẫn đến mẫu chết, tử vong của cái tôi nhỏ tuổi bé, không nên lầm. Khi chúng ta đi qua đó, các bạn sẽ thôi không còn sai lầm khi dìm rằng mình chỉ là những bộc lộ của hình tướng tâm lý, giỏi trí năng sản xuất ra. Lúc đó bạn sẽ nhận ra rằng cái chết chỉ là một ảo tưởng, cũng giống như sự đồng điệu mình cùng với hình tướng cũng là ảo mộng sai lầm. Khi cái chết xảy đến, đó đó là lúc bạn chấm dứt ảo tưởng sai trái đó, cố gắng thôi. Chừng nào bạn còn bám víu vào những ảo tưởng sai lầm ấy thì dịp đó bạn mới còn cảm thấy khổ đau.Chú mê thích Chương 7: 1) phương thức chú ý mang đến hơi thở là một trong những bài tập rất quan trọng được Đức Phật viết thành một cuốn kinh mang tên là “kinh tiệm Niệm hơi Thở” bởi vì nhà xuất bạn dạng Lá Bối ấn hành. 2) phương pháp quán tưởng: Một lối thiền tập dùng tài năng tưởng tượng, kỹ năng nhìn thấy của nhãn thức trong cả khi ta vẫn nhắm mắt nhằm hồi tưởng tốt sáng tạo nên những hình ảnh trong trọng tâm thức ta, giúp cho ta thiền tập. 3) thực chất Thượng Đế: hay còn được gọi là Phật Tánh. Điều này mong ám chỉ rằng Phật Tánh sinh sống trong toàn bộ mọi sự, những vật, sinh sống khắp đều nơi. 4) “Sắc tức thị Không, không tức thị sắc”: Điều này có nghĩa là sự bộc lộ của hầu như sự, phần nhiều vật đều bởi vì những điều kiện khác mới hoàn toàn có thể xảy ra được, chứ không phải vì biểu lộ đó tất cả một trường đoản cú tánh độc lập. Đó là học thuyết Tương Tức. Ví dụ, thân thể bọn họ không thể biểu thị nếu không tồn tại những đk sống cực kỳ mật thiết như không khí, nước uống, rau củ quả làm cho thức ăn uống cho ta. Ko khí bao gồm là nhờ lá cây cối ở khắp những nơi, phải sự sinh sống của chúng ta gắn liền với việc sống của cỏ cây, muông thú, khu đất đá và môi trường chung quanh ta. Với câu gớm này cũng nêu ra một sự thực về việc vắng trơn một từ tánh độc lập – Vô bửa – của rất nhiều hiện tượng. Đây bao gồm là thực chất của phần lớn hiện tượng. Thân thể ta sau thời điểm chết có khả năng sẽ bị mục rã với trở về cùng với 4 yếu hèn tố phệ - Tứ Đại: đất, nước, gió, lửa. Đó là tâm trạng ẩn tàng của hiện tượng thân thể. Họ biết rằng không có một vật gì từ gồm mà biến đổi không, hay trọn vẹn bị mất đi, cơ mà chỉ có sự biểu hiện khi nhân duyên đầy đủ, với ẩn tàng khi nhân duyên kết thúc.5) Vô Ngã: Trống rỗng, không tồn tại một từ bỏ tánh, hay đặc thù độc lập, đơn lẻ với những sự, phần đa vật khác tầm thường quanh.6) tiếp tục sống vào nỗi hại hãi: Vì đo đắn mặt mũi chân thật của mình là bất sinh, vong mạng nên họ bám vào những biểu thị tạm bợ của hình tướng tá như xác thân, sinh mệnh, tài sản, nghề nghiệp,.. Của mình. Nhưng bản chất của những biểu hiện này là trong thời điểm tạm thời và khôn xiết không bền, bắt buộc ta đâm ra lo sợ: sợ hãi mất mát, sợ chết, sợ xác thân ta có khả năng sẽ bị hoại diệt.7) “A Course in Miracles”: một cuốn sách được viết trong thời hạn gần đây. Cuốn sách này gợi ý những cách thức thực tập mà bạn cũng có thể làm được, thực tập này giúp bạn tạo ra đông đảo chuyển hóa sâu sắc cho bao gồm mình. Sự chuyển hóa này đôi khi quá kỳ diệu cho độ fan ta có thể gọi đó là đông đảo phép lạ.8) Khi tốt nhất Thể thay đổi lưỡng cực, rồi lưỡng cực, biến tứ tượng,… biến hóa “Mười nghìn thứ”: Ý nói lúc Vô Tướng đang phân rất (từ một thành hai, hai do vậy bốn, bốn cho nên tám, … và biến “mười ngàn thứ”, tức Lão Tử hy vọng nói là lúc Vô Tướng đã trở thành sự bộc lộ của cục bộ thế giới vật chất này.9) khi xác thân bị tiêu diệt đi: Đó là lúc ta trả lại mang lại cuộc đời tất cả những gì không phải là ta: hình thái này, tài sản, công danh, sự nghiệp, … các thứ mà không ít người đã đổ dồn hết sức lực lao động và cuộc đời của mình để chuyên sóc, lưu trữ… cơ mà quên đi đều gì sống động và quý hiếm khác vào đời sống: tình thương gia đình, vk chồng, tình bạn, lòng trắc ẩn, sự thong dong,…Kinh nghiệm mà họ gọi là chiếc chết, theo “Tử Thư của Tây Tạng” chỉ là việc trở về Nguồn, quay trở lại nhà, về bên với Vô tướng của mọi cá nhân trong bọn chúng ta. Vô Tướng, cuộc sống bất sinh, bạt mạng mới chính là bản chất chân thật của bọn chúng ta. Nên khi chúng ta sinh ra có tác dụng một con người, đó là lúc Vô Tướng, từ trạng thái ẩn tàng đi sang trọng trạng thái biểu hiện, biểu lộ qua sự lẻ tẻ của cá thể bạn, nhằm Vô Tướng có thể kinh nghiệm rứa nào là riêng rẽ biệt, ráng nào là gián đoạn với Nguồn. Buộc phải đến khi xác thân bạn chết đi, đó chỉ nên lúc các bạn sẽ trở về lại tòa nhà của mình, với Vô Tướng, và cách sang tinh thần ẩn tàng. 10) “Tử Thư của Tây Tạng”: Một cuốn sách, được dịch lịch sự tiếng Anh cùng với tựa là “Tibetian Book of the Dead”, nói tới những giai đoạn chuyển tiếp mà họ sẽ trải qua khi lấn sân vào cõi chết.