Phương pháp chính xác biến ngược văn thành chữa khỏi văn

Thể loại: Khép kín chất phác thụ x Minh tinh đã tắt hơi công. Có một ít (?) trọng sinh, nóng áp, HE mang đến rơi lệ (Q A Q)

Văn án: Ảo tưởng phục sinh thần tượng, sẽ được một lần như các nàng hâm mộ, YY mang lại rúng động trọng điểm can. Thụ chết đi, chiếu thẳng qua cứu vớt cuộc sống gần như bế tắc đến nút sẽ ngừng của công.

Bạn đang xem: Phương pháp chính xác biến ngược văn thành chữa khỏi văn

Đánh giá: Theo cá nhân Bột Ngọt đấy là một bộ vô cùng đáng xem, chỉ tất cả 10 chương thôi nhưng đó là 10 chương không hề thiếu nhất mà lại mình từng đọc. Gồm ngọt, gồm đắng, mà cũng đều có một chút nhói trong lòng, y hệt như một ký kết ức buồn trở thành một giấc mơ ngọt ngào và lắng đọng rồi lại tỉnh giấc dậy khỏi giấc mơ ấy. Hoàn toàn có thể buồn nhưng cũng có thể có phần nhẹ lòng.

Tóm lại 3 chữ là: rất đáng để đọc.

Các chúng ta cũng có thể tìm đọc cỗ này trên bên Ngọc Linh Cung

Link

NOTE: PHÍA SAU ĐÂY LÀ review CÓ SPOIL, CÓ TRÍCH ĐOẠN TỪ TRUYỆN. NHỮNG AI KHÔNG THÍCH SPOIL THÌ CÓ THỂ DỪNG CHÂN TẠI ĐÂY.

_______________________________________________________________

Bộ này là 1 bộ ngắn thôi, ngắn lắm, chỉ tất cả 10 chương. Nhưng đó là 10 chương không thiếu nhất, ko thừa cũng ko thiếu.

Cảm nghĩ đầu tiên của gia vị bột ngọt khi đọc xong xuôi là “Đệch…. Sao mình luôn luôn luôn tất cả những tình huống đọc “ngu” chũm này?”. Bởi sao? bởi vì là chỉ từ vài tiếng nữa là đến năm mới tết đến nhưng lúc này Bột Ngọ vẫn xì sụt ôm khăn giấy và hai nhỏ mắt sưng như hai mẫu bánh bao vì chưng khóc vượt nhiều.

Tiểu thụ Tống Manh của họ là một fan có cuộc sống đời thường trầm lặng, trầm mang lại mức gần như người máy, bi lụy tẻ nhưng im lìm. Chỉ bao gồm một điều duy nhất có tác dụng cho cuộc sống thường ngày của cậu gồm chút có nét là cậu cũng có thể có thần tượng của mình.

Nhưng cũng chỉ một ít thôi… vày thần tượng của cậu đã mất rồi.

Không thể hò hét như những tín đồ khác trong khi thấy thần tượng của mình, không khi nào có được cái cảm giác ngồi chờ từng ấn phẩm của thần tượng bản thân tung ra. Đó là 1 trong những sự ngưỡng mộ trong âm thầm những thiết bị xưa cũ với dần bị vùi lấp bởi thời hạn và từng làn sóng thần tượng khác nổi lên.

Sau đó Tống Manh chết đi, tảo lại thời hạn trước trên đây khi nhưng mà thần tượng của bản thân còn sống.

Khi nhảy vào cái hố này, bột ngọt cứ nghĩ về nó là 1 trong kiểu trọng sinh nổi bật sống lại fan thắng nhân sinh bla bla các kiểu. Nhưng không hẳn như vậy.

Đọc hoàn thành bộ này, cảm giác giống như trải sang 1 chuyện đau buồn, tiếp nối tối đến nằm mơ một giấc mơ thật dài, trong các số ấy câu chuyện bi ai ấy không xảy ra, hồ hết thứ các đẹp dẽ và gần như điều xuất sắc đẹp vẫn sẽ hiện hữu. Nhưng phổ biến quy cuối cùng vẫn đề nghị tỉnh dậy vì chưng giấc mơ vẫn chỉ là một giấc mơ, giữ gìn nỗi bi thiết nhưng có thêm một chút ít ngòn ngọt vào cổ họng.

Bột Ngọt xin mạn phép làm lơ những phần chữa lành trung tâm mà chỉ lấn sân vào những ý đánh táo bạo vào xúc cảm của mình.

Đầu tiên là biểu lộ về cuộc sống thường ngày của Tống Manh, về tình thân của cậu dành riêng cho thần tượng và về chết choc của cậu, tất cả chỉ rất có thể dùng hai chữ: Nhạt nhòa.

Là một fan ngoài quan sát vào, Tống Manh khi sống là một trong người không tồn tại gì nổi bật, thần tượng của cậu cũng đã mất rồi đề xuất cũng chỉ hoàn toàn có thể nhìn vào đa số ấn phẩm xa xưa đã dần phai đi để nhưng nhớ lại, và chết choc của Tống Manh cũng rất phai nhạt trong chiếc nhìn của các người xung quanh, không tồn tại gì quá kỷ niệm cũng không có ai quá đau buồn.

“Tống Manh cái tín đồ này… Thật dễ bảo.

Không tất cả sở trường, tính bí quyết không quánh sắc, tướng tá mạo phổ thông, vứt cậu trong biển người tuyệt vời tìm không ra.

Cậu chẳng yêu ai, cũng chẳng khao khát thiết lập thứ gì.

Không kết hôn, không bạn nhà, người hoàn toàn có thể kể là “Bằng hữu” cũng chỉ tất cả hai, bố tên.

Nhưng cậu lại gồm một kín nho nhỏ.

Tống Manh là người hâm mộ thần tượng.

Cậu cũng ko biết, thật ra mình rất có thể tính là ở trong về “Fandom” tuyệt không.

Dù sao thì, lần thứ nhất cậu nhìn thấy thần tượng, thì thần tượng của cậu cũng đã khuất được mười năm rồi.”

“Tống Manh ko sống ở thời đại thời xưa như vậy.

Cậu chỉ tình cờ thích một vị thần tượng ở thời đại đó, lại tự nhiên và thoải mái biến phiên bản thân thành một người ái mộ hoài niệm.

Cậu không thể làm những gì cho anh ta.”

“Tống Manh bị tiêu diệt rồi.

Cực kỳ thọ sau này, hàng xóm của cậu mới ngửi thấy mùi tanh tanh hôi, sau đó phát hiện tại cậu đã thối rữa

Qua đời bất chợt.

Tin tức không nói về việc này, cũng chính vì không có gì lạ lẫm cả

Tro cốt của cậu được thả ra biển khơi rộng.

Sau kia lặng yên không hề có một giờ động, biến mất ở trên trái đất này.”

Từ lúc mới phi vào truyện đã thấy bao gồm một cảm giác trầm lắng mà đau khổ len lỏi vào người. Quá chết lặng.

Sau lúc sống lại, Tống Manh cũng chỉ hoàn toàn có thể dùng hết những tài năng vụng về của chính mình để đến cạnh bên và yên ủi thần tượng của mình: Kỷ Dương. Trong những lúc Kỷ Dương sẽ ở thời khắc suy sụp nhất, cậu lặng lẽ âm thầm len bản thân vào cuộc sống đời thường của anh, đứng kề bên làm một cây cột yếu ớt kháng đỡ cho niềm tin của anh.

“Trợ lý của Kỷ Dương bởi vì không thể chống chịu nổi áp lực nặng trĩu nề, cuối cùng từ chức.

Công ty thông báo, nhân viên cấp dưới đang thiếu, trong thời điểm tạm thời không thể điều fan mới đến.

Xem thêm:

Quản lý cầm cố “Điện thoại di động” cục gạch, cười khổ không đồng ý một cái.

Chuyện gì đề nghị hiểu, đàn họ cũng hiểu.

Vẫn đang đứng lẫn trong đám phóng viên báo chí khát tin, Tống Manh đùng một phát nhô đầu ra.

Cậu cúi đầu, thì thầm thì:

“Tôi hy vọng làm.”

Quản lý rùng bản thân một cái, theo sự phản xạ hỏi:

“Hả… ?”

“Tôi nói, tôi muốn làm trợ lý của Kỷ Dương.”

“Tống Manh nhớ thời điểm mình coi tin về việc thần tượng tự sát, quản lý nói anh có một thời hạn phải phụ thuộc thuốc mới hoàn toàn có thể ngủ được.

Cậu đứng đó một lúc.

Mình hoàn toàn có thể làm chút gì đấy không?

Khăn phương diện nóng nóng bất thần che lên mắt anh.

Làm anh chìm vào một trong những khoảng tăm tối.

Lòng bàn tay còn bị nhét vào một ly gì đấy rất nóng áp.

Kỷ Dương ngơ ngác.

Sau kia nở nụ cười.

Có chút ngượng ngùng.

Anh biết trợ lý trong thời điểm tạm thời đang ngó chừng anh, anh không thể làm cái gi khác hơn là ùng ục ùng ục uống mang đến hết sữa.”

Tất cả những vấn đề làm của Tống Manh rất đơn giản dễ dàng nhưng cũng thật khó khăn làm, kia là kiên trì ở bên cạnh một ai đó khi họ đã trên bờ vực sụp đổ.

Và tất nhiên ở đầu cuối Tống Manh cũng thành công xuất sắc kéo được Kỷ Dương thoát khỏi cánh tự tiếp giáp và hướng đến phía ánh sáng.

Nhưng…

Đây là điều bạn muốn nói về truyện này.

Toàn cỗ câu chuyện giống hệt như một giấc mơ đẹp, đẹp mang đến ngỡ ngàng với khiên fan ta muốn chìm ngập trong đấy. Cơ mà mơ thì vẫn là mơ, sẽ có một lúc chúng ta cần nên thức dậy. Sự sống khi đã không còn đi thì vĩnh viễn quan yếu lấy lại.

Tống Manh chết vào khoảng thời gian 2013. Cậu cứu giúp được Kỷ Dương, cho đàn họ thêm 16 năm bên nhau… nhưng mà cũng chỉ bởi vậy thôi.

Đối cùng với mình, đoạn kết phiên ngoại này đó là một vật dụng vừa hận dẫu vậy cũng vừa yêu. Hận bởi vì quá buồn bã nhưng yêu vày nếu không có nó, mẩu chuyện này cũng ko được khá đầy đủ như vậy.

16 năm thời gian, đủ đến hai bạn từng không có gì làm tương đối nhiều thứ cùng rất nhau. Đi du lịch, yêu đương, sống làm thế nào để cho trọn vẹn.

Để đến ở đầu cuối khi mà sinh mệnh sẽ kết thúc, cả hai lặng lẽ âm thầm nằm bên nhau, nhìn đối phương dần biến mất trong quả đât này.

Tống Manh là nguyên nhân Kỷ Dương còn sống, khi cậu bị tiêu diệt đi, Kỷ Dương cũng không thể trên cõi đời này nữa, toàn bộ lại trở về với tâm trạng vốn bao gồm của nó.

“Ngày 1 tháng 4 năm 2013

Kỷ Dương 47 tuổi, Tống Manh 45 tuổi.

Bọn chúng ta ở bên trên giường, lẳng yên ổn nằm.

Sau đó Kỷ Dương trơ ánh mắt Đô rê mon của anh …

Nở nụ cười.

Một thú vui rất thuần túy.

“Có thật những người, bắt buộc làm bạn đời tri kỷ với nhau qua mười bảy năm.”

Tống Manh nói. “Chúng ta thật may mắn.”

Thân thể Kỷ Dương nhàn nhã nhàn nhạt.

Giống như một bức tranh thủy mặc.

Tống Manh trợn tròn nhì mắt, lúng ta lúng túng nói: “… vì chưng sao.”

Kỷ Dương nháy mắt mấy cái, ôn thanh nói:

“Đứa ngốc.”

“Nếu em cần biến mất, làm sao có anh cơ hội này.”

Tống Manh ngẩn ra.

Nước mắt đùng một phát tuôn ra viền mi.”

Đọc mang lại đây, bột ngọt đã ngơ ngẩn một lúc cực kỳ lâu, cũng có oán thù hận hai loại chữ HE trong giới thiệu. Nhưng tiếp đến nghĩ lại, thôi thì cứ tự an ủi cả hai tín đồ sẽ cùng đầu bầu và chạm chán lại nhau ở chỗ nào đó. Diễn đạt theo ý riêng nghĩ của Mắm Tỏi Ớt do đó ” nhì đứa cùng bị tiêu diệt vẫn tính là HE”

Tác mang đã cho ra một nhà cửa với giọng văn hết sức nhẹ nhàng, mọi đều, giống hệt như đang kể lại một mẩu truyện của ai đó tuy thế từng câu chữ vẫn cứ nện vào lòng fan đọc. Nó gợi cho chúng ta rất các vấn đề, về nỗi đau khi 1 cái nào đó thân thuộc mất đi, về những áp lực mà các thần tượng đang cần chịu, về sự hối hận và bao gồm cả ước nguyện về hạnh phúc đáng lẽ họ có thể được nhận.

Ngắn tuy thế rất chất. Đó là tất cả những gì Bột Ngọt có thể nói.

Nói phổ biến là xả vậy cũng hết ý rồi, song đảng sủng ngọt tuy thế những mẩu truyện thế này cũng là 1 phần của cuộc sống, hi vọng các các bạn sẽ thích nó.

Chúc các bạn và các Gia vị không giống trong nhà những giờ phút đầu xuân năm mới mới thiệt hạnh phúc.