Nhập Vai Rùa Vàng Kể Lại Truyện An Dương Vương

Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên và xã hộiKhoa họcLịch sử với Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt động trải nghiệm, phía nghiệpHoạt hễ trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

*

Tôi là Mị Châu, con gái yêu của vua An Dương Vương. Người con gái được vua thân phụ yêu thương không còn mực cơ mà cũng gieo vạ mập cho thân phụ và non sông vì dịu dạ cùng ngây thơ tin người. Mẩu chuyện của tôi là 1 trong những bài học đắt giá đựng người đòi soi vào, rước đó có tác dụng lòi răn về sự việc cảnh giác. Cho tới tận bây giò dòng cảm giác âu sầu vì bị bội nghịch bội vẫn còn âm ỉ trong tôi. Chúng ta chia sẻ cùng tôi nhé.

Bạn đang xem: Nhập vai rùa vàng kể lại truyện an dương vương

sau khi giúp thân phụ tôi xây thành cổ Loa, thần Kim Quy cho phụ thân tôi một chiếc móng của bản thân để có tác dụng lẫy nỏ nhưng giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ đã có được cái lẫy làm bởi móng chân thần đã là chiếc nỏ bắn trăm phạt trúng cả trăm, và duy nhất phát hoàn toàn có thể giết hàng ngàn quân địch. Phụ thân tôi lựa chọn trong đám gia thần được một tín đồ làm nỏ vô cùng khéo tên là Cao Lỗ và giao mang lại Lỗ làm chiếc nỏ thần. Lỗ núm sức trong vô số ngày mối xong. Loại nỏ không hề nhỏ và vô cùng cứng, khác hoàn toàn với hầu như nỏ thường, yêu cầu tay lực sĩ bắt đầu giương nôi. Phụ thân quý dòng nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng treo gần vị trí nằm.

bây giờ Triệu Đà chúa khu đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, mà lại vì phụ vương tôi gồm nỏ thần, quân phái mạnh Hải bị giết thịt hại không hề ít nên Đà đành cụ thủ chờ đợi thòi cơ. Triệu Đà thấy dùng binh ko được, bèn xin giảng hòa với phụ thân tôi, sai nam nhi là Trọng Thuỷ sang mong thân, nhưng chủ kiến là tìm phương pháp phá dòng nỏ thần. Điều này thì về sau, lúc quân đà kéo sang với nỏ thần không còn hiệu nghiệm, cùng thân phụ bỏ trông tôi new vỡ lẽ. Giữa những ngày vận động để mang kết tình hoà hiếu, Trọng Thuỷ gặp tôi, phụ nữ yêu của An Dương Vương. Dịp bấy giò tôi là một cô bé mới lớn, một thanh nữ mày ngài, đôi mắt phượng. Trọng Thuỷ lấy lòng yêu thương tôi, tôi từ từ cũng xiêu lòng lòng. Với dần trở phải thân thiết, không còn nơi nào trong Loa thành nhưng mà tôi ko dẫn người yêu đến xem. Thân phụ tôi ko nghi kỵ gì cả. Thấy song trẻ yêu quý nhau, vua lập tức gả tôi mang đến Trọng Thuỷ. Cánh mày râu sang hẳn hoàng cung của cha tôi, cùng chung sống. Một đêm trăng sao vằng vặc, tôi cùng Trọng Thủy ngồi trên khối đá trắng giữa vườn, với mọi người trong nhà nhìn hàng tường thành cao nhất. Trong mẩu truyện tỉ tê, Trọng Thuỷ hỏi: đàn bà ơi, mặt Âu Lạc có tuyệt kỹ gì mà không ai đánh được? Tôi vô bốn đáp:

- Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã tất cả thành cao, hào sâu, lại sở hữu nỏ thần phun một phân phát chết hàng ngàn quân địch, như thê còn có kẻ nào đánh nổi được?

đấng mày râu ngỏ ý muôn xem chiếc nỏ. Tôi ko ngần ngại, thơ ngây chạy ngay lập tức vào địa điểm nằm của cha, đem nỏ thần lấy ra cho chồng xem, lại chỉ cho cánh mày râu biết loại lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy với giảng mang đến Trọng Thủy giải pháp bắn. Trọng Thủy để ý nghe, chăm chú nhìn mẫu lẫy, quan sát khuôn khổ chiếc nỏ hồi lâu, rồi đưa mang đến tôi cất đi.

Sau đó, Trọng Thủy xin phép thân phụ tôi về nam Hải, Trọng Thủy thuật lại cho Triệu Đà biết về loại nỏ thần. Đà không nên một gia nhân siêng làm nỏ, chế một dòng lẫy nỏ giống hệt của An Dương Vương. Lẫy giả có tác dụng xong, Trọng Thủy đậy vào trong áo, lại trỏ sang trọng Âu Lạc. Phụ thân vốn chiều tôi, thấy phụ nữ mỗi khi chạm mặt chồng thì hào hứng sung sướng, liền sai gia nhân bày tiệc rượu để ba cha con cùng vui. Trọng Thủy uống cố kỉnh chừng, còn thân phụ và tôi say túy lúy. Thừa dịp bố vợ say, Trọng Thủy lẻn ngay vào phòng dỡ lấy chiếc lẫy bởi móng chân thần Kim Quy cùng thay mẫu lẫy giả bằng móng rùa hay vào. Hôm sau, thấy ông xã có vẻ bồn chồn, không còn đứng lại ngồi không yên, tôi hỏi:

- đấng mày râu như tất cả gì băn khoăn lo lắng phải không?

Trọng Thủy đáp: Ta sắp phải đi, thân phụ dặn phải về ngày để còn lên miền Bắc, miền bắc bộ xa lắm con gái ạ. Tôi bi quan rầu yên thinh, Trọng Thủy nói tiếp: Bây giò đôi ta sắp bắt buộc xa nhau, không nghe biết bao giò chạm chán lại! nếu như chẳng may xảy ra binh đao, biết đâu mà tìm?

Tôi tin lời phái mạnh ngay, lòng cực khổ nói:

- Thiếp gồm cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp đã rắc lông ngỗng dọc đường, cánh mày râu cứ chạy theo dấu lông ngỗng mà tìm.

Xem thêm:

Nói xong xuôi tôi nức nở khóc. Về đất Nam Hải, Trọng Thủy đưa loại móng rùa vàng đến cha. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang tấn công Âu Lạc. Nghe tin bao, phụ thân cậy có nỏ thần, ko phòng bị gì cả. Đến lúc quân giặc đã đi đến sát chân thành, thân phụ sai rước nỏ thần ra phun thì ko thấy thiêng liêng nữa. Quân Triệu Đà phá cửa ngõ thành, ùa vào. Thân phụ vội lên ngựa, để tôi ngồi sau lưng, phi thoát ra cửa sau.

Ngồi sau sống lưng cha, tôi bứt lông ngỗng sinh sống áo rắc mọi dọc đường.

Đường núi mấp mô hiểm trỏ, chiến mã chạy luôn luôn mấy ngày đêm đến Dạ tô gần bò biển. Hai cha con định xuống con ngữa ngồi nghỉ ngơi thì quân giặc đã gần đến. Thấy đường núi quanh teo dốc ngược, nhẵn chiều vẫn xuống, không hề lối như thế nào chạy, cha liền hướng ra phía biển, khấn thần Kim Quy phù hộ mang đến mình. Phụ vương vừa khấn hoàn thành thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy xuất hiện, bảo phụ vương rằng:

- Giặc ngơi nghỉ sau sườn lưng nhà vua đây!

phụ vương tỉnh ngộ, tôi cũng chợt khổ sở hiểu ra sự tình, nguyện sinh nhận chết choc để chuộc lỗi lầm quyết liệt mà mình đã gây ra. Mặc dù vậy lòng tôi không khỏi ân hận. Tôi trường đoản cú trách mình đã gây nên cảnh mất nước, trách Trọng Thủy nỡ lợi dụng tình yêu và tấm lòng trong sạch của tôi. Sống dưới Thủy cung tôi ko phút nào thanh thản cùng thể sẽ không còn để ai lợi dụng mình nữa. Tôi cố gắng làm đông đảo việc tốt để mong muốn bù lại tội lỗi làm nên ra. Tuy nhiên trong tôi, hình nhẵn Trọng Thủy vẫn còn đấy đâu đó và đột nhói đau mỗi lúc nhớ về phái mạnh với nỗi xót xa và ân oán hận.

cố gắng rồi thiệt bất ngờ, trong thời gian ngày hội lớn ở Thủy cung, tôi gặp mặt chàng. Không giảm là chàng xuất hiện ở chôn này, tôi lo ngại vài giây khi đòi khía cạnh nhưng tiếp đến bỏ đi. Tôi không thích nhìn thấy con bạn phản bội vẫn gây cho cả đất nước tôi cảnh đau thương, khiến cho cha tôi nỗi đau của một ông vua mất nước, gây cho tôi vết thương lòng và chiếm mất của tôi niềm tin vào tình yêu với lòng tốt của bé người. Tôi hận cánh mày râu suốt bao năm qua, với giò phía trên nỗi hối hận hận ấy bùn lên dũng mạnh mẽ. đàn ông đuổi theo tôi, vừa chạy vừa gọi:

- Mị Châu phái nữ ơi! Ta đã đi tìm nàng theo vết lông ngỗng từ ngày ấy. Ta biết đàn bà hận ta nhưng lại hãy đến ta thời cơ giãi bày!

Trời ơi vẫn các giọng nói trầm ấm thân mến ấy. Nhưng cần yếu tin lời nữa. Tôi xua đuổi:

- Tôi không hề lòng tin vào bạn nữa. Bây giờ tôi cũng không còn gì khác cho ngươi cả. Hãy đi đi, đừng lúc nào xuất hiện nay và có tác dụng vết thương trong tâm địa ta thêm đớn đau!

Trọng Thủy vẫn nhất mực tha thiết. Chàng đuổi theo kịp tôi và quỳ xuống van xin:

- Ta biết người vợ hận ta các lắm, ta cũng biết bắt buộc nào chuộc được lỗi lầm làm ra ra. Tuy vậy xin thiếu nữ hãy mang đến ta thổ lộ lòng mình. Rồi phái mạnh kể:

- Quân của Triệu Đà kéo vào chiếm đóng Loa thành, còn ta một mình một ngựa chiến theo vệt lông ngỗng đi tìm vợ. Đến gần bờ biển, thấy xác phái nữ nằm trên đám cỏ. Tuy chết mà nhan sắc không phai phai. Ta đớn đau, khóc bất tỉnh đi, trong thâm tâm như cắt, rồi thu nhặt thi hài nàng đem về chôn trong thành. Không còn nàng, ta cũng chả thiết sông nữa. Trách nhiệm với cha ta sẽ xong, rồi ta đâm đầu xuống giếng vào thành mà xưa kia chị em thường tắm rửa để bị tiêu diệt cùng nàng.

Đến trên đây tôi thốt nhiên hiểu bởi vì sao chàng có mặt ỏ Thủy cung. đại trượng phu từ vứt danh vọng, từ vứt chiến thắng, từ quăng quật cả vua cha, ngai kim cương để tìm tôi. Mà lại nỗi uất hận trong tôi không dễ gì nguội vơi. Xót xa, tôi hỏi chàng:

- nam giới yêu thiếp như vậy sao nỡ lợi dụng tin tưởng và tình yêu trong trắng của thiếp?

- Đấy là sai lạc lớn tuyệt nhất của đời ta. Tuổi trẻ và sự nông nổi làm cho ta chỉ biết nghe theo lòi phụ thân một cách mù quáng. Giá chỉ như được quay lại những tháng ngày ấy, thay vày trộm nỏ thần để báo gọi ta để giúp đỡ hai người phụ thân trút quăng quật hận thù với mộng xâm lược. Ta sẽ không phạm tội cùng với nàng, không mất nàng, chưa phải sông trong đau đớn, giầy vò. Đòi này ta nguyện chỉ yêu mình nàng. Trong trái tim ta không tồn tại hình ảnh người lũ bà nào khác nữ có biết không?

chàng nói nội địa mắt. Tôi cũng khóc cùng chợt hiểu rõ rằng cả hai cửa hàng chúng tôi đều là nạn nhân, là tín đồ bị lợi dụng mà thôi. Tôi gục nhập vai chàng, các uất nghẹn trong lòng tôi bao năm qua theo nước đôi mắt đẫm ướt áo chàng. Dù là kẻ phạm tội với cha, với nước nhà nhưng tôi vẫn tha thiết ý muốn nhận được sự cảm thông. Tôi biết trái tim mình ko “nhầm chỗ bỏ trên đầu” như bạn ta nói. Tôi cũng muốn nói với chúng ta trẻ rằng: Đừng lúc nào mắc sai lầm như tôi và Trọng Thủy cả. Hãy sông bởi tình yêu nạm cho toan tính với hận thù!