NGƯỜI PHỤ NỮ CÓ MỘT ĐỜI CHỒNG ẤY CHÍNH LÀ VỢ TÔI

Nói thì nói vậy thôi chứ cô rất lo đến anh ta. Cô không hẳn là tuýp fan quá lãnh đạm nên dù vẻ ngoài có ghẻ lạnh thì phía bên trong cô không khỏi bệnh lo lắng. Mà ngần ngừ anh ta làm thế nào vậy? ý muốn hỏi Quân thêm tuy nhiên cô không dám. Vì đang không thể là chúng ta thì niềm nở nhau có ý nghĩa gì chứ.

Bạn đang xem: Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi

Gọi nhị lần smartphone đều bận. Lần chần số bận thiệt hay anh ta chặn số của cô ý nữa. Nhưng thôi cũng không duy nhất thiết phải gặp. Mai cô đang lên công ty anh ta dựa vào tiếp tân chuyển mang đến anh ta cũng được. Lần này cô phải chấm dứt khoát và mạnh mẽ mới được. Chạm chán được nhau là duyên số rồi, không có tác dụng bạn được đánh giá như là định mệnh. Khá đắng lòng đấy tuy vậy biết làm cho sao. Sáng sau cô lên doanh nghiệp anh ta nhờ vào tiếp tân đưa dùm mang đến anh ta. Xong rồi cô về luôn. Cô quyết tâm đổi khác để cuộc sống mình cách sang một trang mới. Ko vướng bận chuyện yêu đương nữa. Cô thật sự căng thẳng rồi.Hôm ni cô sẽ hotline Quân uống nước cùng sẽ nói với Quân thực sự về cô. Cô không liên lạc cùng với anh ta nhưng mà cô vẫn ý muốn làm bạn với Quân. Đến tiệm cô ngồi chờ một lát sau Quân đến.– chào em!– xin chào anh! dạo này em bận lắm hả?– Dạ! Cũng thông thường à. Công việc dạo này sao rồi anh?– Cũng ổn.– ngoài ra em gầy hơn thì phải? việc nhiều lắm sao mà lại người tí hon vậy?– Em đang dữ eo đó. Em giỡn thôi.Quân quan sát cô cười. Nhưng ánh nhìn Quân tỏ vẻ băn khoăn lo lắng cho cô.– Quân nè?– Chuyện gì vậy? Sao nhìn em tráng lệ và trang nghiêm dữ vậy?– Em ao ước xin lỗi anh vì thời hạn qua em đang nói dối anh.– Chuyện gì bắt đầu được.– Em chưa hẳn em họ của anh ấy Bảo và em cũng không thao tác làm việc bán hàng.– Sao?– Em với anh Bảo chỉ là bạn bè thôi. Em đang marketing và bao gồm một shop nhỏ. Em không muốn giấu anh. Em cùng anh Bảo xảy ra một số việc nên chắc hẳn rằng chúng em quan trọng làm chúng ta được nữa. Em cực kỳ quý anh nên nếu tất cả thể chúng ta là bạn bè tốt được chứ?– lý do hai fan lại cần giấu chứ?– Em thật sự xin lỗi.– Hai người làm vậy anh thấy bản thân bị thương tổn đó.Qua ánh nhìn của Quân cô thấy sự thất vọng, cô biết tôi đã làm thương tổn Quân. Thành thật cô không thích mọi việc lại mang lại nước này. Cách đây không lâu cô cũng giả dối nhiều, nhưng sau đây trải nghiệm cuộc sống thường ngày và xem sách nhiều phải cô thấy vấn đề nói dối sẽ không giỏi về thọ dài. Nếu quan trọng lắm thì cô bắt đầu nói tuy thế không được tác động tới fan khác. Còn hiện thời cô không thích nói dối bất kể ai, nếu bạn dạng thân bản thân bị tổn thương cũng rất được nhưng không được gia công người khác đề xuất khổ tâm. Vậy phải cô luôn luôn vui vẻ trong những hoàn cảnh, biết là chẳng dễ dãi gì nhưng cô vẫn luôn cố gắng từng ngày. Chẳng cần cô là 1 người tốt, cô cũng có tuổi con trẻ bồng bột, ghen tỵ với những người hơn cô, nói xấu sau lưng họ. Tuy vậy sống đến tuổi này rồi cô hiểu rằng cái gì phải hơn thua, cái gì yêu cầu giữ lại và rất cần phải cho đi các gì. Cần giờ dù Quân bao gồm giận cô, không muốn làm bạn với cô thì cô vẫn yêu cầu nói. Quân là 1 trong người giỏi không đáng để bị thương tổn như vậy.
*
– Em biết. Vậy đề xuất em không muốn nói dối anh thêm. Mặc dù anh gồm giận em hay không muốn làm bạn với em nữa em cũng chấp nhận.Quân quan sát cô với góc nhìn cô đo đắn nên nghĩ theo phía nào new đúng. Giận thì chưa hẳn và ko giận cũng không đúng. Nhưng ánh mắt đó lại làm cho cô càng thấy gồm lỗi.– Quân? trường hợp anh không muốn làm chúng ta với em nữa anh cứ nói, anh đừng tĩnh mịch như vậy. Em hết sức quý anh đề xuất em không thích làm thương tổn anh thêm.– Anh cũng do dự mình phải làm thế nào nữa.– trường hợp chuyện này tạo nên anh buộc phải khó xử bởi vậy thì em thật lòng xin lỗi. Anh cũng không yêu cầu xem em là các bạn đâu, coi như anh chưa khi nào gặp em cũng được. Muốn anh có rất nhiều sức khỏe cùng hạnh phúc. Em xin phép đi trước.Nói rồi cô bước đi, tự nhiên và thoải mái nước đôi mắt cô lại lăn dài. Vì sao cô cứ buộc phải làm tín đồ khác tổn thương vày cô như vậy. Đang hóng lấy xe pháo thì Quân đặt chân tới sau sống lưng cô nói:– Em vẫn mong muốn làm bạn với anh chứ?Cô trở lại không ngoài ngạc nhiên, cô suy nghĩ Quân không thích làm chúng ta với cô nữa chứ. Nên khi nghe đến Quân nói vậy cô mỉm cười.– đương nhiên rồi. Anh tất cả biết anh là một trong người bạn tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất nhưng em từng gặp mặt không?Quân không nói gì chỉ chú ý cô mỉm cười hiền hậu. Cô biết Quân luôn như vậy, cảm xúc luôn hy vọng chở bít cho cô. Chắc chắc hẳn rằng Quân cũng không muốn làm cô buồn. Điều này làm cô càng quý thích Quân hơn. Nghĩ mang lại Quân luôn luôn làm cô thấy thoải mái, nhẹ nhàng. Từ thời điểm ngày nói với Quân sự thật tới tiếng lòng cô thấy thoải mái hơn hết sức nhiều. Chỉ lúc nghĩ mang lại anh ta là làm cô thấy nghẹt thở thôi. Cứ cách vài ngày là Quân với cô lại gặp mặt không đi nạp năng lượng thì uống nước. Quân cũng không đá động gì tới chuyện của cô ấy và anh ta, chắc có lẽ Quân không muốn cô buộc phải khó xử. Một hôm Quân hỏi:– Linh nè?– Dạ!– Anh xin lỗi nếu làm em nặng nề xử tuy thế anh muốn biết chuyện xảy ra giữa em cùng Bảo được không? Tại đi dạo này anh thấy thằng Bảo nó không giống lắm. Hỏi thì nó ko nói gì hết, anh hết sức lo cho nó. Mà bên cạnh đó nó với Trà My trở về với nhau thật thì phải. Thấy nó chạm chán Trà My nhiều hơn.– Em không muốn giấu anh chuyện gì hết nhưng mà chuyện này thật sự em lừng chừng phải nói như thế nào.– Ừ. Thôi ko sao. Không dễ chịu thì em đừng nói. Anh chỉ lo thằng Bảo cứ như hiện thời hoài thì không ổn.– Dạ. Em nghĩ hình ảnh sẽ ko có gì đâu. Ảnh đầy đủ chín chắn để tìm hiểu chuyện gì bắt buộc hay kiêng kị mà.– Ừ. Hy vọng là vậy.Nói thì nói vậy thôi chứ cô hết sức lo đến anh ta. Cô không phải là tuýp tín đồ quá ghẻ lạnh nên dù vẻ bên ngoài có lãnh đạm thì phía bên trong cô không đỡ bệnh lo lắng. Mà lừng chừng anh ta làm thế nào vậy? muốn hỏi Quân thêm tuy thế cô không dám. Vì đã không thể là chúng ta thì quan tâm nhau có ý nghĩa gì chứ.Hôm ni Quân rủ cô đi bar chơi. Lâu rồi cô không đi bar phải Quân rủ cô gật đầu đồng ý đi. Cô chỉ mong muốn đến bar để nghe nhạc đến thoải mái. Từ lần gặp mặt Nguyên Long ngơi nghỉ bar đến giờ cô chưa lúc nào đi lại. Do rất nhiều việc bắt buộc cô cũng ít có thời gian. Quân nói ước ao rủ cô đi cho dễ chịu và thoải mái vì Quân thấy cô dường như mệt mỏi. Quân vẫn thân yêu cô tại mức độ đồng đội như vậy. đề nghị cô luôn luôn cảm thấy yên trọng điểm và thoải mái và dễ chịu khi ở mặt Quân.Chẳng biết ông trời ước ao trêu tín đồ cô nữa tuyệt sao mà đến bar lại gặp anh ta và Trà My. Hy vọng lòng cẩn trọng mà sao nặng nề quá. Thú thiệt thì cô vẫn còn để ý đến anh ta nhiều hơn nữa cô nghĩ. Quân nói lâu rồi anh ta ko đi đến bar. Tuy thế dạo vừa mới đây anh ta tốt đi, chẳng biết bao gồm phải do gặp lại Trà My hay là không nữa? Cô biết nguyên nhân một trong những phần là vì cô, nhưng lại cô quan yếu nào nói đến Quân biết được. Không phải vì cô muốn giấu mà vị thật sự chuyện này rất khó nói ra. Cô biết Quân cũng nghi hoặc nhưng Quân ko hỏi cô. Quân không muốn cô khó khăn xử. Chỉ vậy thôi.Vào tiệm anh ta thấy cô cùng Quân dường như anh ta cũng ngạc nhiên. Cô chỉ mỉm cười xã giao mà lại suốt buổi thì thầm cô không thể lên tiếng. Một phần vì giờ đồng hồ nhạc quá rộng nên thì thầm rất khó. Anh ta với Trà My có vẻ như rất thân, cô thấy Trà My cứ ôm eo anh ta chút lại hôn anh ta. Anh ta thì hững hờ cứ xem như cô không hề có mặt vậy. Chỉ tất cả Quân là vồ cập cô vì chắc rằng Quân hại cô lạc lõng một mình. Quân thấy cô dường như không dễ chịu và thoải mái nên nói gồm hỏi cô:– Em muốn về không?– ko sao.– tuyệt ra nhảy nhé.– Thôi em ngồi trên đây uống bia là được rồi. Em chỉ ham mê nghe nhạc và quan sát mọi tín đồ nhảy thôi.Quân cũng không nghiền cô. Chỉ ngồi uống bia, lâu lâu âu yếm cho cô. Nói thiệt thì cô rất bi lụy và khó tính khi thấy anh ta và Trà My thân thiết. Vậy buộc phải cô uống bia hết sức nhiều. Dạo bước này ít uống bia yêu cầu cô rất cấp tốc bị say. Nhưng bi hùng cô ao ước uống nhiều để gạt bỏ (hơi như thể thất tình). Ngồi chú ý hai người thân thương là vượt sức chịu đựng với cô rồi.

Xem thêm: Các Cách Cân Bằng Phương Trình Hóa Học Lớp 8 Nâng Cao, Cân Bằng Phương Trình Hóa Học Lớp 8 Nâng Cao

Nhưng vì lòng từ bỏ trọng cô nỗ lực tỏ vẻ như không có gì. Cô luôn luôn tỏ ra lạnh nhạt nhưng lòng lại như lửa đốt. Quân thấy cô uống nhiều bắt buộc ngăn lại tuy nhiên cô ko nghe. Uống một hồi cô say đi ko được, cô chỉ hay mộng đè biết là Quân bế cô lên xe còn chở đi đâu thì cô ko biết.Tỉnh dậy cô thấy nơi này tương đối quen. Lúc nhận thấy được thì cô biết bản thân đang ở nhà anh ta. Hộ gia đình cô đã từng ở trên đây mà. Không thấy Quân đâu cô vội lấy smartphone gọi.– Em tỉnh rồi hả?– Anh vẫn đâu vậy?– Anh sẽ dưới lầu nè, em xuống đây đi.Thật là xấu hổ. Lần nào say thời điểm tỉnh dậy cô lại ngủ nhà anh ta. Băn khoăn có yêu cầu định mệnh ko trời. Giờ đồng hồ xuống ko biết phải đối mặt với anh ta sao. Mất khía cạnh quá. Xuống bên dưới lầu thấy Quân với anh ta vẫn ngồi thì thầm ở phòng khách. Anh ta chỉ thoáng chú ý cô rồi quay đi. Còn Quân thì nhìn cô cười dịu dàng êm ả rồi nói:– Em đói không? Anh chở em đi ăn nhé?– Em không đói. Anh đưa em về bên được không?– Được.Nói rồi Quân con quay ra nói cùng với anh ta:– Tao chuyển Linh về đây.Cô gật đầu chào anh ta rồi theo Quân ra phía bên ngoài xe. Anh ta cũng chẳng phản ứng gì cô thấy hơi hụt hẫng. Nhưng mà sao cô lại cứ mong chờ anh ta đang phản ứng vậy ta? tín đồ ta đã mất quan trung ương tới mình theo như đúng mong cầu rồi giờ sao mình cứ phải mong chờ điều kì diệu là sao? Rồi cô từ chửi bản thân ảo tưởng. Trên đường về cô có hỏi Quân:– Sao hôm qua anh lại chuyển em qua công ty anh Bảo vậy?– Chứ anh biết đưa em đi đâu giờ. Đưa em vào hotel lỡ em tưởng anh tận dụng lúc em say làm chuyện bậy thì sao? Về vị trí em thì anh lần khần lấy khóa xe đâu mà lại mở, mà tất cả mở được chẳng lẽ anh ngủ địa điểm em. Bảo ý kiến đề nghị anh đưa em qua công ty Bảo. Vì chưng dù sao em cũng đã có lần ở kia rồi yêu cầu anh cũng im tâm.– Em xin lỗi. Có tác dụng phiền anh những quá. Vậy tối qua anh ngủ công ty anh Bảo luôn luôn hả?– Ừ. Ngủ lại có gì tiện chăm sóc cho em. Uống không được thì lần sau uống ít thôi nha cô bé. Định dẫn em đi cho thoải mái và dễ chịu ai ngờ em uống vượt trời, làm anh lo ao ước chết.– Em xin lỗi mà. Thật là xấu hổ vượt đi.– Nè? Em với Bảo đã xẩy ra chuyện gì vậy?– …– Anh thật sự khôn xiết lo mang đến em đó. Em cứ trọng tâm sự với anh như một fan anh hay là 1 người các bạn tri kỉ cũng được. Đừng ngại.Lúc này thì cô chẳng thể giấu thêm được nữa đề nghị đành đề nghị nói thật.– Em phủ nhận tình cảm của anh Bảo. Vậy đề xuất chúng em quan yếu làm các bạn của nhau được nữa.– Ừ. Anh phát âm rồi.Cô thấy Quân bao gồm chút đượm bi đát nhưng Quân cố gắng tỏ ra bình thường. Quân ko hỏi gì thêm lấy tay xoa đầu cô an ủi. Tự nhiên và thoải mái cô thấy mình nhỏ dại bé trước Quân, giống như là em gái vậy. Tuy thế dù sao nói ra không còn cô thấy lòng nhẹ nhõm tởm khủng. Về đến cửa hàng cô chui vào phòng và lưu ý đến về mọi việc vừa rồi. Vậy là cô đã khẳng định được tình yêu anh ta dành riêng cho cô chỉ là nhất thời thôi. Chỉ gồm cô là ảo tưởng nên mới nghĩ về nó thừa nhiều. Đang ở nghĩ lan man thì bao gồm điện thoại. Thấy số anh ta tự nhiên tim cô đập thình thịnh, có cảm hứng vui vui nhưng mà cũng lo lo. Nhưng mà anh ta điện thoại tư vấn có việc gì vậy ta?– Alo!– Cô về công ty chưa?– bắt đầu về. Xin lỗi đã làm cho phiền anh.– Thôi cô ngủ đi. Nhớ uống nước cốt chanh và ăn uống cho mau tỉnh. Lần sau chớ uống nhiều như vậy.– Cám ơn anh. Không tồn tại việc gì tôi cụp máy đây.– Ừ. Chào cô.Rõ ràng anh ta vồ cập nên new gọi hỏi thăm mà. Vậy cơ mà cô còn bày đặt lạnh lùng trong lúc lòng mừng như trúng số vậy. Rồi cô lại cười một mình.
*
Một lần vô tình cô có gặp bạn của anh. Nghe nói là anh hiện sống một mình. Hỏi nguyên nhân thì chúng ta anh kể. Sau thời điểm cô đi thì cô ấy đòi về bên anh ở. Vì cô ấy đang xuất hiện thai hay mệt yêu cầu anh chấp nhận. Về ở phổ biến nhưng chưa bao giờ anh thân thiện với cô ấy dù duy nhất lần. Anh chỉ nghĩ vì trách nhiệm với cô ấy và con. Sau thời điểm sinh, cô ấy nói đang gọi bà bầu vào chăm sóc cho cô ấy. Ngay gần cả năm không thấy người mẹ cô ấy về lại quê. Nghe nói quê cô ấy đâu ngơi nghỉ miền Trung. Sau này cô ấy đón ba vào sinh sống luôn. Anh giận dữ hỏi sao thì cô ấy nói mong ba người mẹ ở phổ biến cho vui. Anh cũng ừ đến qua chuyện. Rồi vô tình anh nghe được cuộc thủ thỉ của mái ấm gia đình cô ấy. Ba người mẹ cô ấy nói cô ấy mau tìm cách lấy được tòa nhà của anh. Thời gian đó anh gần như suy sụp.Anh khôn xiết hiền nên đôi khi chuyện gì rồi cũng cho qua, trong cả khi bé anh được rộng 2 tuổi, thấy nó càng béo càng rất khác bên nội mà lại cũng rất khác bên ngoại mà lại anh cũng không nghi ngờ. Ba chị em anh thấy vậy new lén đi xét nghiệm ADN. Khi có tác dụng họ mới vỡ lở đứa con cháu nội không cùng huyết thống. Anh bị sốc thật sự. Sau khi hỏi cô ấy tạo ra lẽ cô ấy mới chấp thuận đứa con chưa hẳn là con ruột của anh. Cô ấy vì rối rít muốn kiếm tìm một người giàu có, tất cả nhà tp để cô ấy đón ba chị em ở quê vào nên có quen một người. Sau khoản thời gian anh ta làm cô bao gồm bầu rồi chuồn luôn. Cô ấy do dự phải làm thế nào mới kiếm tìm anh có tác dụng cứu cánh. Lần đi Đức cũng là do cô ấy nhà động đề nghị ở cùng phòng mang đến tiết kiệm. Rồi tối gạ gẫm anh uống rượu. Trong cơn say anh không thống trị được mình, mà cô ấy lại lả lơi thế là chuyện xảy ra. Ba bà bầu anh xua đuổi cô ấy thoát khỏi nhà bởi không thể gật đầu đồng ý một fan con dâu mưu mô, suy tính như vậy. Cố kỉnh là cô ấy vị xấu hổ cần xin nghỉ bài toán ở công ty cùng ba bà bầu về quê. Tự đó đến lúc này anh vẫn thui thủi một mình, thỉnh thoảng anh mong liên lạc với cô dẫu vậy không dám. Anh sợ làm phiền cuộc sống đời thường của cô bắt buộc lại thôi.Nghe xong xuôi lòng cô đau nhưng giảm từng khúc ruột. Không lẽ chiếc giá anh đề nghị trả lại đắt như vậy? nên chi lúc đó cô chớ nóng vội, đừng vì lòng trường đoản cú trọng cao ngất xỉu ngưỡng của bản thân thì có lẽ rằng mọi chuyện đâu đến nỗi. Suy nghĩ lại cô thấy yêu thương anh hơn là trách. Ngày trước bố anh không phù hợp anh quen con gái ở quê vì ba sợ anh bị tận dụng vì tính anh vốn hết sức hiền. Vậy nên khi quen cô cha anh cũng không mê say cô lắm. Cơ mà cô chưa hẳn là các loại người tận dụng người khác ví như vậy. Lúc bắt đầu cưới cô gồm nói cùng với anh thuê công ty ở, cô ko thích ở trong nhà ba người mẹ anh tuy vậy anh ko chịu. Vày nhà anh bao gồm đến hai nhà. 1 căn ba người mẹ anh ở cùng với em gái, còn một căn để lúc nào anh cưới thì cho hai vợ ông chồng ở. Thiết lập thêm bên thì công ty còn lại không có ai ở dễ thường lại bán. Vậy buộc phải cô new chịu trong nhà anh.Cô muốn gọi điện cho anh nhưng mà không dám. Cô lần chần gọi sẽ yêu cầu nói gì. Vậy là cô biết anh vẫn còn đấy yêu cô nhiều. Rồi cô nghĩ có lẽ nào cô nối lại cảm tình với anh? vì dù sao tiếng cô với anh cũng chẳng ràng buộc với ai. Mà quay trở về có thiệt sự ổn không? trở lại rồi gia đình hai bên, rồi các bạn bè, nói chung không ít thứ. Nếu như nói cô không hề tình cảm cùng với anh thì cũng không đúng mà nó không còn đủ mãnh liệt để cô có đủ quyết chổ chính giữa quay lại. Trời ơi, phải làm sao đây? Đầu cô như hy vọng nổ tung. Cô lấy điện thoại cảm ứng gọi mang đến Quân.