Ngày Mai Trong Đám Xuân Xanh Ấy Có Kẻ Theo Chồng Bỏ Cuộc Chơi

*
Mùa xuân chín BÀI THƠ TÀI HOA CỦA HÀN MẶC TỬHàn Mặc Tử là bên thơ tài giỏi. Ông để lại mang đến đời ko nhiều thi phẩmnhưng tác phẩm làm sao của ông cũng đáng trân trọng, nâng niu như "Mùaxuân chín"

Trong làn nắng ứng: sương mơ tanÐôi ngôi nhà ttinh ranh lấm tấm vàngSột soạt gió trêu tà áo biếc,Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trờiBao cô làng nữ hát trên đồi:- Ngày mai vào đám xuân xanh ấy.Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi...

Bạn đang xem: Ngày mai trong đám xuân xanh ấy có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,Hổn hển như lời của nước mâyThầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,Nghe ra ý vị cùng thơ ntạo...

Khách xa gặp lúc mùa xuân chínLòng trí nghẹn ngào sực nhớ làng- Chị ấy năm ni còn gánh thócDọc bờ sông trắng nắng chang chang?

Ngay tênbài bác thơ đã mang lại thấy tác giả là người dụng công với câu chữ. Câu chữ củaông luôn luôn được chắt lọc search tòi.

Sột soạt gió trêu tào áo biếcTrên giàn thiên lý. Bóng xuân sang trọng.

Câu thơthật gợi mở. Trên những căn nhà tnhóc vách đất của làng quê ngày xưa lấmtấm những nông thôn tấm tấm những nụ hoa thiên lý nở tiến thưởng, xen giữa màu xanhtươi của lá. Lá với hoa thiên lý là niềm đặc sắc của hương vị quê hương

Thương chồng nấu cháo le leNấu canh bông lý, nấu chè hạt sen(Ca dao)

Của quýnhư vậy, xanh tươi mơn mởn như vậy yêu cầu mới được gió trêu, gió đùa, giómơn man. Làm bất chợt ngày xuân ào tới.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời,Bao cô làng mạc nữ hát bên trên đồi:- Ngày mai trong đám xuân xanh ấyCó kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi...

Xem thêm: Viết Về Người Lao Động Trí Óc, Bài Tập Làm Văn Lớp 3, Kể Về Một Người Lao Động Trí Óc Mà Em Biết

Mùaxuân từ trong công ty đã lan xa ra vùng đồi núi, từ cây cảnh lịch sự tới người.Con người của ngày xuân thật trẻ trung, hồn nhiên, đầy sức sống. Bao cô thônnữ trên đồi. Hát rằng: Ngày mai vào đám xuân xanh ấy/Có kẻ theochồng bỏ cuộc chơi...ở lại làng mạc chơi với các cô thật vui, sonsợi đó được đi lấy chồng cũng vui không thua kém, thậm chí đây còn là một sự pháttriển của mùa xuân.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,Hổn hển như lời của nước mây...

Nhữngtừ vắt vẻo, hổn hển được tác giả cần sử dụng thật tài tình. Vắt vẻo ởcâu trên chỉ sự thơ nkhiến, hổn hển ở câu dưới nóilên sự hồi hộp, đợi chờ vào lồng ngực của những cô bé đang căng trònsức sống. Làm cho ai đó đang ngồi dưới trúc (vào bối cảnh này mà chịungồi yên ổn dưới trúc thì chắc không hề ở tuổi tkhô hanh xuân nữa) cũng phải rộnràng:

Khách xa gặp thời gian mùa xuân chínLòng trí rưng rưng sực nhớ làng.- Chị ấy năm nay còn gánh thócDọc bờ sông trắng nắng chang chang

Thấymùa xuân ở quê người lại nhớ tới cảnh làng bản thân, một cảnh thôn mùa hạ cónắng chói chang cùng từng nào người thân đang oằn lưng lao động giữa nắng.Ðây là đường nét rất nhân bản của nhỏ người luôn nặng tình với quê hương xứsở. Nhớ thôn là nhớ những gì cần phải suy nghĩ, sẻ phân tách.

-Chị ấy năm ni còn gánh thócDọc bờ sông trắng nắng chang chang?

Chị ấylà ai vậy? Rất bao gồm thể đây là người bạn gái ngày xưa của khách- đang làlao động chính ở quê bên. Dọc bờ sông trắng nắng chang chang đề nghị được xemlà câu thơ thần tình nhất của Hàn Mặc Tử. Ta tốt nói sông xanh, sông đỏ,đây công ty thơ nói sông trắng. Nắng đến trắng cả sông thì phải biết nắng gaygắt như thế làm sao. Các cặp vần trắng- nắng; chang-chang kết hợp với năm phụ âm "ng"đứng cuối mỗi từ khiến cho câu thơ được kéo dãn dài cùng ngân nga mãi. Ðúng là"Mùa xuân chín",một ngày xuân đầy đặn buộc phải thơ.

*

*

Thông tin bên trên mạng NetcodoMọi đưa ra tiết xin phấn kích liên hệ tạiBan Biên Tập Mạng NetcodoÐiện thoại: (54)847247 - Thư điện tử Intranet: quantri