Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào phim

Độc giả Việt đã không hề xa lạ với đơn vị văn Ichikawa Takuji thông qua hàng loạt những tác phẩm nối tiếng như Em sẽ đến thuộc cơn mưa, Tấm ảnh tình yêu cùng một câu chuyện kháchay Nơi em con quay về gồm tôi đứng đợi. Trong đó, không thể không kể đến Nếu gặp người ấy, mang lại tôi gửi lời chào.

Bạn đang xem: Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào phim


Cuốn sách ra đời vào năm 2004 tại Nhật Bản, tác phẩm rung động trái tim bạn đọc trải qua ngòi bút dịu dàng, tha thiết rất dặc trưng của nhà văn Ichikawa Takuji.

Năm 2014, nhà xuất bản Nhã nam giới quyết định chuyển ngữNếu gặp người ấy, mang lại tôi gửi lời kính chào và tác phẩm lại tiếp tục gây ra cơn sốt trên thị trường sách.


Mục lục ẩn
1Ichikawa Takuji là người sáng sủa tạo những tác phẩm ôm ấp người đọc trong sự ấm áp và diệu kỳ
2Vẻ đẹp tiềm ẩn của những nhân vật trong Nếu gặp người ấy, đến tôi gửi chào lời chào
3Nếu gặp người ấy, đến tôi gửi lời xin chào và mối liên kết kỳ diệu giữa người với người
4Những thông điệp ý nghĩa về tình thân và tình bạn được gửi gắm vào tác phẩm
5Nếu gặp người ấy mang lại tôi gửi lời chào và thành công về mặt điện ảnh

Ichikawa Takuji là người sáng sủa tạo những tác phẩm ôm ấp người đọc vào sự ấm áp và diệu kỳ

Ichikawa Takuji sinh ngày trong tháng 10 năm 1962 tại Tokyo. Từ ngày nhỏ, ông đã mơ ước trở thành một công ty văn nhưng quy trình khôn lớn lại đẩy đưa Takuji dấn thân vào lĩnh vực kinh tế.

Ông tốt nghiệp khoa tởm tế trường đại học Dokkyo, từng làm việc ngắn hạng ở một công ty xuất bản và sau đó gắn bó với một văn phòng nhỏ chuyên về thuế suốt mười bốn năm.

Thế nhưng, theo thời gian, công ty văn nhận ra những mơ ước ngày bé nhỏ vẫn luôn âm thầm cháy bỏng vào mình. Bởi thế đến năm 1997, ông nghỉ việc để chuyên tâm sáng tác và chẳng bao thọ đã tạo được dấu ấn riêng rẽ trên văn đàn nhờ search được hướng khai thác mới mang đến những đề tài quen thuộc.

*
Chân dung đơn vị văn Ichikawa Takuji

Ông để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm độc giả với các tác phẩm Em sẽ đến thuộc cơn mưa, Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào cùng văn phong nhẹ nhàng nhưng mà sâu lắng, man mác buồn nhưng không nhuốm màu bi lụy, ẩn bên trong là những suy ngẫm với thông điệp sâu sắc về tình yêu với cuộc sống.

Chia ly, gian nan và những đau buồn hòa quyện cùng yếu tố huyền ảo là một đặc trưng thường thấy trong số tác phẩm của Ichikawa Takuji.

*
Các tác phẩm nổi bật của Ichikawa Takuji, vào đó tất cả Nếu gặp người ấy, đến tôi gửi lời chào

Các chế tạo của ông sở hữu cốt truyện nhẹ nhàng, đơn giản và không có độ gằn, thiếu tính giật gân nhưng những cảm xúc chân thật ẩn chứa trong đó mới là thứ thật sự giá bán trị khiến độc giả chìm đắm ngay cả khi trang sách đã khép lại.

Mạch cảm xúc vào thế giới văn chương của Ichikawa Takuji êm ái, tự nhiên như chiếc suối, đó là dòng suối sẽ thanh lọc với tắm mát trọng điểm hồn bạn đọc sau những giờ phút hối hả với cuộc sống tấp nập trăm bề.

Vẻ đẹp tiềm ẩn của những nhân vật trong Nếu gặp người ấy, mang đến tôi gửi kính chào lời chào

Nếu gặp người ấy, mang đến tôi gửi lời chào kể về nhân vật thiết yếu Toyama Satoshi, từ nhỏ bé đến lớn chỉ là một nam giới trai rụt rè, khép kín, ko giỏi giao tiếp xóm hội và còn thiếu tinh tế trong chuyện tình cảm. Cuộc sống hiện tại của anh trôi qua nhàn nhã nhạt với cửa mặt hàng thuỷ sinh nhỏ, gần 30 tuổi mà lại vẫn chưa lập gia đình, phải đăng kí vào chương trình môi giới hôn nhân và gặp gỡ Misaki.

Theo ý muốn của cô bạn gái mới quen này, Satoshi từ từ bộc bạch về thừa khứ của mình, đó là khoảng thời gian đáng nhớ với nhì người bạn cũ 15 năm về trước.

*
Bìa sách Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào

Ngày đó, Satoshi liên tiếp phải chuyển nhà vày tính chất công việc của bố. Trả cảnh ấy khiến cậu chẳng thiết tha gì đến việc kết bạn hay làm quen với môi trường mới, cậu bé xíu luôn trong thâm tâm thế một dịp nào đó mình sẽ lại rời đi.

Lần này cậu chuyển đến nơi ở mới, những tưởng cậu bé bỏng vẫn sẽ luôn đóng kín đáo cõi lòng như vậy cho đến khi tiếp tục chuyển đi nơi không giống nhưng tại nơi đây, Satoshi đã gặp Yuuji và Karin, những người bạn thân thiết mà đến suốt đời cậu không thể nào quên.

Igarashi Yuuji hiện lên trên mặt trang sách là một cậu đàn ông nhỏ bé, yếu ớt và thường xuyên bị bắt nạt, cậu bạn lập dị này còn có thể dành hàng giờ để ngắm chú ý và vẽ các loại rác. Những bức tranh Yuuji vẽ luôn đặc biệt đến độ vượt xa khả năng cùng tầm hiểu biết của những đứa trẻ mười tía tuổi lúc bấy giờ.

*
Bìa sau của cuốn sách Nếu gặp người ấy mang lại tôi gửi lời chào

Trong nhóm bạn cha người, Karin là cô bé duy nhất nhưng cũng chính là nhân vật cứng cỏi nhất. Takigawa Karin là một cô nhỏ nhắn xinh xắn nhưng lại luôn mặc áo quân đội rộng thùng thình, cư xử mạnh mẽ và gan góc như một tên con trai chính hiệu.

Đồng hành cùng với bộ ba là chú chó già Trash, đây là cái brand name do thiết yếu Karin đặt. Cha đứa trẻ cùng một chú chó đã cùng mọi người trong nhà tạo yêu cầu những cam kết ức đẹp của tuổi ấu thơ.

Đó là những cơ hội cả bố tập hợp lại nơi căn cứ túng bấn mật để chơi đùa và trò chuyện, là những lúc đoàn lữ hành nho nhỏ ấy thực hiện những chuyến viễn chinh đến những nơi gồm rác, thứ duyên dáng Yuuji nhất xuất xắc những nơi tất cả thủy sinh, thứ Satoshi mê mẩn.

*
Thế giới tuổi thơ hồn nhiên, vô tư mở ra trong cuốn sách “Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào”

Ngày qua ngày, họ cứ thế càng thêm gắn bó thân thiết mang lại đến một thời khắc nọ Satoshi phải chuyển đi vị lệnh thuyên chuyển công tác của bố.

Vào thời khắc tàu sắp khởi hành, Karin đã trao Satoshi một nụ hôn nhẹ nhàng cùng non nớt, rồi tàu chuyển bánh, mối tình đầu mới chớm nỏ với tình bạn gắn bó keo dán giấy sơn cứ thế phân tách xa và lạc mất nhau nơi cuộc đời trăm ngã.

Sau nhiều năm xa cách, Satoshi giờ đây đã là ông chủ cửa hàng buôn bán thủy sinh gặp lại Karin nhưng không nhận ra cô, vì chưng cậu chưa từng nghĩ Karin lúc trưởng thành sẽ trông như thế nào. Cam kết ức của cậu về nhì người bạn luôn dừng lại ở những năm mười ba, mười bốn tuổi ấy.

Vượt qua những bỡ ngỡ cùng ngờ vực ban đầu, cuối cùng Satoshi đã nhận ra Karin với hai người dần nảy sinh tình cảm với nhau. Những kí ức thơ ấu dần được gợi lại giữa Satoshi, Karin với người bạn Yuuji.

*
Câu chuyện của Satoshi, Karin với Yuuji nhẹ nhàng, giản dị mà lại thấm thía cảm động

Với những tác phẩm của mình, công ty văn không cốt sở hữu đến những câu chuyện quá kịch tính, giật gân cùng càng không nhằm khắc họa những con người lớn lao cùng những tình yêu kỳ vĩ.

Xem thêm: Đôi Khi Trộm Nhìn Nhau Xem Dung Nhan Ấy Bây Giờ Ra Sao, Trộm Nhìn Nhau

Nếu gặp người ấy, mang đến tôi gửi lời chào chỉ chuyển phiên quanh những bé người bình thường, làm những công việc bình thường cùng sống một cuộc đời giản dị. Thế nhưng họ đã yêu hết lòng, đã thật tâm trao đi những điều tử tế suốt cuộc đời, cũng chính vì thế mà lại họ thật vĩ đại cùng cũng khôn xiết gần gũi.

Mỗi người trong thế giới ấy đều bận rộn với cuộc sống của riêng rẽ mình, họ luôn sống theo những gì họ nghĩ, có tác dụng những điều họ hy vọng muốn. Mặc cho dù từ bên phía ngoài nhìn vào những mon ngày ấy rất lặng lẽ, đến độ nếu không tồn tại tác giả thêm thắt thì sẽ hết sức tẻ nhạt nhưng họ luôn có hướng đi cùng biết phải mơ ước điều gì.

*
Bìa sách đẹp bắt buộc thơ của tác phẩm Nếu gặp người ấy, đến tôi gửi lời chào

Một Yuuji nghèo khổ khó khăn khăn, sống trong căn hộ bé xíu tẹo nhưng từ nơi đó, vẫn gồm những thùng tranh ra đời.

Một Satoshi ngốc nghếch, vụng về với cuộc sống chỉ gói gọn vào cửa mặt hàng thủy sinh nho nhỏ cùng trong bộ đồng phục quen thuộc nhưng mỗi ngày mới anh lại gặp được những bé người đáng mến cùng được có tác dụng công việc mình yêu thích.

Một Karin chịu sự dày vò của căn bệnh lạ nhưng vẫn luôn luôn nỗ lực sống đúng với ước mơ ngày nhỏ đã hứa với hai cậu bạn thân là trở thành “người mẫu cho họa sĩ và nhân viên cho ông chủ cửa mặt hàng thủy sinh.”

*
Bìa sách Nếu gặp người ấy, đến tôi gặp lời chào

Giữa thế giới phía bên ngoài thật hỗn loạn với xung đột, thì việc ngó vào thế giới tĩnh lặng, lặng ái cùng thư thả như cánh rừng thủy sinh ấy quả là có sức chữa lành sâu sắc. Mỗi nhân vật đều đáng để nhìn ngắm thật kĩ, mỗi đoạn đối thoại đều ẩn chứa nhiều thông điệp giàu giá bán trị về cuộc sống và con người khiến ta lắng đọng cùng suy ngẫm.

“Đến đầm, bọn anh tắt đèn pin với ngồi xuống cỏ. Từ phía đầm bao gồm một dòng sông nhỏ chảy ra, xung quanh nhảy nhót rất nhiều ánh sáng. Là thứ ánh sáng mềm mại, dịu dàng. Trông như đang thở, thoắt biến mất rồi lại lấp lánh.”

– Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào

Câu chuyện của từng người, từng tạo vật đều đong đầy và trọn vẹn, ngay lập tức cả lúc họ phải chờ đợi rất lâu để thấy được hạnh phúc thì ta cũng biết rằng họ không hề bất hạnh chút nào. Do họ luôn luôn tin vào sự tồn tại của mối dây liên hệ mạnh mẽ gồm thể kết nối với bất kỳ ai ở bên đó bầu trời và đưa những yêu thương trở về theo những hình thức khác nhau.

Nếu gặp người ấy, mang lại tôi gửi lời xin chào và mối liên kết kỳ diệu giữa người với người

Trong sự đan xen giữa những cuộc chia ly và tương ngộ, nổi bật lên giữa câu chuyện luôn là thông điệp ý nghĩa về mối liên kết giữa con người với nhau với với thế giới. Lúc những người ta yêu thương rời xa ta, rời xa cuộc sống này, họ đều sẽ đi đến thuộc một nơi, đó là nơi lưu trữ những kỉ niệm, ký ức và tình cảm của ta.

*
Sự thơ mộng của tác phẩm Nếu gặp người ấy, mang lại tôi gửi lời chào đã phần như thế nào được bộc lộ qua bìa sách

Nỗi đau càng lớn thì chúng ta càng nghĩ về họ nhiều hơn cùng cứ thế họ sẽ sống ở thế giới của những giấc mơ, nơi ấm áp dễ chịu được xây dựng đề nghị bởi tình yêu với nỗi nhớ mong mà ta dành riêng cho họ. Ichikawa Takuji đã giúp mỗi bạn đọc của mình nghĩ về sự mất đuối một giải pháp nhẹ nhàng, ấm áp và thanh thản đến lạ.

Mọi thứ rồi cũng sẽ dần phai mờ theo thời gian nhưng sự liên kết bằng tình cảm thì sẽ còn mãi và một người chỉ thực sự mất đi khi không thể được sống vào nỗi nhớ thương, mong nhớ của bất kỳ ai nữa.

Những thông điệp ý nghĩa về tình thân và tình bạn được gửi gắm trong tác phẩm

Trên nền tình cảm đôi lứa xuyên suốt, thì tình bạn và tình cảm gia đình cũng được khắc họa thật đẹp.

Cả Satoshi, Karin tuyệt Yuuji không nhiều nhiều đều mang những thương tổn ẩn khuất ko nói thành lời nhưng không nhằm xoáy sâu vào những góc khuất ấy, Takuji ôm ấp các nhân vật bản thân trong tình thương thương ấm áp cùng nhẹ nhàng.

Tình yêu thương ấy là tình bạn, mối liên kết bền chặt giữa những đứa trẻ cô đơn nhưng vào sáng, chân thành, kéo dãn dài và lớn lên theo thời gian xa cách. Do những lời hứa của năm mười ba, mười bốn tuổi, cơ mà cả Satoshi, Karin tuyệt Yuuji đều chưa từng buông bỏ cuộc đời mình, không cơ hội nào cảm thấy cô đơn.

*
Niềm tin vào sức mạnh của tình yêu thương được tác giả tinh tế gửi gắm trong Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào

Bởi lẽ họ biết có những người bạn vẫn luôn luôn ở đâu đó bên trên thế gian và luôn tin rằng một ngày làm sao đó sẽ gặp lại. Những ký ức ngày nhỏ xíu sống mãi trong tâm các nhân vật như một ngọn lửa âm ỉ cháy, sưởi ấm họ qua những đêm đông của sự trưởng thành.

Tình yêu thương thương đó còn đến từ tình thân, từ những người cha, người mẹ của các nhân vật. Satoshi khôn xiết may mắn khi có một gia đình trọn vẹn, nơi luôn đong đầy hạnh phúc, sự động viên và vỗ về.

Trong thời gian lũ bạn bè cùng trang lứa gọi cậu là đứa lập dị thì bố của Satoshi vẫn luôn luôn nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến và tin rằng cậu là đứa trẻ tuyệt vời nhất.

“Tất cả mọi điều anh làm cho ta đều thấy tuyệt vời. Anh là đứa trẻ đẹp nhất thế giới, là cậu nhỏ nhắn thông minh nhất thế giới và có tâm hồn dễ mến nhất thế giới.”

– Nếu gặp người ấy, mang lại tôi gửi lời chào

Kém may mắn hơn Satoshi, gia đình của Yuuji chảy vỡ, cậu sống với người bố là một tiểu thuyết gia nhưng những sáng tác của ông rất tuyển chọn người đọc. Bố của Yuuji hiện lên là một công ty văn mang trung ương hồn nghệ sĩ, chủ yếu cái chất nghệ sĩ khiến gia đình Yuuji thiếu thốn, khiến mẹ cậu phải bỏ đi và khiến cậu không nhận được đủ sự thân thương cần có.

Dù vụng về trong vai trò là một người lớn như thế nhưng ta vẫn luôn luôn cảm nhận được rõ ràng tình thương mà bố Yuuji giành cho cậu qua những lo lắng khi Yuuji nhập viện hay trong những buổi chiều, bố cậu dành thời gian trò chuyện cùng bộ ba.

Cùng với nhì người bố thì nhân vật mẹ của Satoshi cũng có đến những câu chuyện cảm động. Từ khi bộ cha kết thân, bà đã trở thành mẹ của cả Karin với Yuuji, bà chăm sóc cả tía đứa trẻ bằng tất cả sự dịu dàng và trìu mến.

Dù sau đây trưởng thành, Yuuji bao gồm phải chịu tổn thương từ chính người thân của mình nhưng những cam kết ức ấm áp của một trời quá khứ từng được yêu thương với bảo bọc đã góp cậu vượt qua mon ngày tăm tối, gồm can đảm để lần nữa đối xử dịu dàng với thế giới này.

Nếu gặp người ấy đến tôi gửi lời kính chào và thành công xuất sắc về mặt điện ảnh

Thành công vang dội của Nếu gặp người ấy, cho tôi gửi lời chào đã tạo nguồn cảm hứng mang đến đạo diễn Yûichiro Hirakawa chuyển thể cuốn sách thành những thước phim điện ảnh đẹp đề nghị thơ. Bộ phim đã làm ưng ý cả những khán giả mến mộ nguyên tác vày truyền tải được tinh thần của bộ truyện.

*
Ảnh bìa bộ phim điện ảnh thuộc tên chuyển thề từ tác phẩm Nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào

Bên cạnh đó, sự hợp tác ăn ý của dàn diễn viên trẻ đã góp phần giúp bộ bố Satoshi, Karin với Yuuji hiện lên ở trên thước phim cực kì chân thật với sống động.

Bước ra khỏi thế giới của Karin, Satoshi với Yuuji, người đọc ko khỏi luyến tiếc những cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng cơ mà cuốn sách có lại. Sau tất cả, Nếu gặp người ấy, đến tôi gửi lời chào để lại vào ta một nỗi buồn dịu dàng, một hoài niệm sáng sủa trong về ký ức hạnh phúc của những ngày thơ bé.