KỂ LẠI 1 KỈ NIỆM SÂU SẮC VỚI NGƯỜI THÂN

Với đề văn yêu cầu em hãy nói lại 1 kỷ niệm thâm thúy nhất về gia đình, bạn bè, bạn thân, thầy cô, em rất có thể tùy ý lựa chọn 1 kỉ niệm vui/ bi quan hoặc kỉ niệm như thế nào đó lưu niệm giữa em và bạn thân, thầy cô, anh em để thi công thành một bài xích văn nói chuyện mang chất riêng của em.

Bạn đang xem: Kể lại 1 kỉ niệm sâu sắc với người thân


Đề bài: Em hãy đề cập lại 1 kỷ niệm thâm thúy nhất về gia đình, chúng ta bè, người thân, thầy cô

*

Em hãy nhắc lại 1 kỷ niệm thâm thúy nhất về gia đình, bạn bè, fan thân, thầy cô

 

Mục Lục bài xích viết:

1. Bài bác văn chủng loại số 1

2. Bài bác văn chủng loại số 2

3. Bài văn chủng loại số 3

4. Bài xích văn chủng loại số 4

5. Bài văn chủng loại số 5

6. Bài xích văn mẫu số 6

7. Bài xích văn mẫu mã số 7

 

1. Kể lại một kỉ niệm thâm thúy về gia đình, các bạn bè, người thân, thẩy cô, mẫu mã số 1:

Bài văn mẫu kể về lần chạm mặt mặt đầy xúc động của một bạn học sinh với tín đồ ông đã mãi ra đi của mình.

Bài làm:

Đã khi nào bạn tin tưởng rằng sau một giấc mơ đều điều chúng ta hằng mong mỏi ước bấy lâu sẽ biến hóa sự thật? Đã có lúc tôi hết sức tin vào điều ấy và luôn luôn nhớ chốc lát kỳ diệu nhưng giấc mơ đã mang đến cho tôi.

Hôm ấy là 1 trong các buổi tối cuối tuần, trời đầy sao và gió thì nhẹ nhẹ. Tôi nằm trên trần nhà mơ mộng đếm những vày sao. Bỗng nhiên tôi thấy cả không gian như bừng sáng. Vào vầng hào quang sáng che lánh, ông tôi cười hiền đức bước về phía tôi. Tôi sung sướng đến nghẹt thở ngắm nhìn khuôn mặt phúc hậu, hồng hào cùng mái tóc bội nghĩa phơ của fan ông yêu thương quí. Ông tôi vẫn thế: dáng tín đồ cao đậm, cỗ quân phục giản dị và đơn giản và tầm nhìn trìu mến! Tôi ngồi bên ông, tay ráng bàn tay của ông,tận hưởng nụ cười được thương cảm như thuở còn thơ bé… Tôi muốn hỏi những hôm qua ông sống như vậy nào? Ông ở đâu? Ông tất cả nhớ đến mái ấm gia đình không… Tôi mong muốn hỏi các chuyện dẫu vậy chẳng biết bước đầu từ đâu cả.

Xem bài rất đầy đủ TẠI ĐÂY.

 

2. Nói lại một kỉ niệm sâu sắc về gia đình, bạn bè, người thân, thẩy cô, mẫu mã số 2:

Bạn học viên đã nhắc lại kỉ niệm đáng nhớ của chính mình và tín đồ thầy giáo cùng số đông sự khiếu nại vui vẻ, khó một trong những tiết học của thầy.

Bài làm:

Kỷ niệm, cũng tương tự những phím bọn – khi sờ tay vào, âm thanh sẽ ngân lên, nhưng không phải lúc nào thì cũng tuyệt vời, mà gồm cái hay, dòng dở, cái mong nhớ, cái lại say mê xóa đi. Với em điều đáng nhớ nhất trong đời học viên là chút kỷ niệm về thầy.

Cô bé dại nhướn mi lên, chú ý xuống đồng hồ thời trang đeo tay, rồi dõi mắt ra ngoài cửa lớp. Nơi dãy hiên chạy dài sẽ im ắng, chờ đợi, lắng tai tiếng giầy gõ nhịp nhằm thầm đoán: thầy tuyệt cô? giờ đồng hồ Toán của lớp 8/1 hôm nay thay đổi giáo viên. Gia sư cũ nghỉ ngơi hộ sản. Thầy giám thị thông báo sẽ sở hữu giáo viên bắt đầu đến thay. Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng trong sự lúng túng của học trò. Phía cuối lớp gồm ai ngộ nghĩnh ngân nga: “Mười lăm phút đồng hồ, bi thảm nhớ Toán thấy mồ, bi hùng như bé cá rô… đã trôi… vào tô…”

Xem bài không thiếu TẠI ĐÂY.

 

3. Kể lại một kỉ niệm thâm thúy về gia đình, chúng ta bè, tín đồ thân, thẩy cô, chủng loại số 3:

Bạn học viên trong bài văn sẽ kể lại kỉ niệm với những người thầy đã dạy dỗ mình năm lớp 1, từ phần đa nét chữ đầu tiên đến hồ hết lần sai phạm mắc lỗi đều được thầy niềm nở chỉ dạy, lý giải tận tình.

Bài làm:

Nếu bao gồm ai hỏi: “Người thầy, cô giáo em quý mến độc nhất trong trong cả năm năm học tiểu học tập của em là ai?” Thì em sẽ không ngần xấu hổ mà vấn đáp ngay: “Đó là thầy Nha”. Tín đồ thầy giáo sẽ tận tình khuyên bảo em năm lớp một. Với với em đó cũng là người thân phụ thứ nhì của mình.

Mặc dù bấy tiếng thầy trò đang xa nhau. Nhưng gần như kỉ niệm sâu sắc năm em còn học lớp 1C của thầy thì bắt buộc nào quên được. Ở lớp, em là đứa duy nhất viết tay trái bắt buộc thầy vẫn bắt buộc thường nắm bàn tay em nắn nót từng đường nét chữ. Và mặc dù thầy không còn lòng khuyên bảo mà các ngón tay của em cứ khăng khăng không chịu đựng nghe lời. Các chữ loại a, ă, â,… chẳng khi nào ngay mặt hàng thẳng lối và lúc nào cũng méo mó như bị ai nện một cây gậy vào. Ấy vậy nhưng mà bàn tay trái tuy không người nào dạy dỗ cả và lại viết đẹp hẳn lên nhiều. Làm cho thầy phải thốt lên: “Thật là ngược đời”.

Xem bài tương đối đầy đủ TẠI ĐÂY.

 

4. Nói lại một kỉ niệm thâm thúy về gia đình, bạn bè, người thân, thẩy cô, chủng loại số 4:

Bài văn vẫn kể lại phần lớn kỉ niệm thâm thúy của một bạn học viên với thầy Tuấn – thầy giáo dạy văn. Một trong những kỉ niệm ấy, sản phẩm đọng lại sâu sắc nhất trong thừa nhận thức của bạn viết là tiếng nói ôn tồn cùng đông đảo lời răn dạy nhủ chứa đầy sự quan tâm, thương yêu của thầy.

Bài làm:

Trong đời mỗi người, ai ai cũng mong ước ao tìm cho khách hàng một điểm tựa. Đó là gia đình, cha mẹ. Mặc dù những ai đã bước qua tuổi học trò “nhất quỷ nhì ma” với đông đảo kỉ niệm cực kì đáng nhớ: là sảnh trường, hàng ghế đá, bục giảng … thầy cô cùng bè bạn. Nơi ấy tất cả một điểm tựa thiệt bình yên, nơi ấy những phi thuyền đã cập cảng rồi đi. Dẫu vậy thầy cô – những người lái đò vẫn mải mê theo năm tháng, trở đầy tình thương và trí thức cho cuộc đời.

Xem thêm: Bí Thư Thành Đoàn Thành Phố Hồ Chí Minh Hiện Nay Là:, Thành Đoàn Tp

Đúng vậy, tôi đã đi trên vô cùng nhiều chiến thuyền để mang đến bến đỗ cuối cùng. Với tôi cũng đã được đi trên chiến thuyền trở đầy tình iêu với học vấn của thầy Tuấn – thầy giáo dạy dỗ văn của tôi.

Tôi vẫn còn đó nhớ như in ngày trước tiên thầy phi vào lớp tôi. Cả lớp đang ngồi vắng lặng học bài bác thì Hoàng reo ầm lên:

– các bạn ơi, lớp mình tất cả thành viên bắt đầu này!

Xem bài khá đầy đủ TẠI ĐÂY.

 

5. đề cập lại một kỉ niệm thâm thúy về gia đình, chúng ta bè, tín đồ thân, thẩy cô, chủng loại số 5:

Thầy cô được xem như là những bạn cha, người người mẹ thứ hai của bọn chúng ta, cũng bởi thế mà bóng hình thầy cô cùng hầu như kỉ niệm luôn sống mãi vào trái tim từng cô cậu học trò. Bài bác văn mẫu mã đã viết về kỉ niệm của một bạn học sinh với tín đồ thầy giáo đã bảo ban mình hồi lớp 5.

Bài làm:

Đã qua ngay gần sáu năm cắp sách mang lại trường, tôi tuyệt vời với không ít thầy cô giáo. Thầy cô luôn luôn để lại vào tôi phần đa hình ảnh đẹp cùng mãi ko phai mờ. Nhưng đặc biệt quan trọng nhất cùng với tôi và cũng là người tôi quí tuyệt nhất – thầy giáo dạy dỗ tôi hồi lớp 5.

Tôi thấy hết sức ít tín đồ lựa chọn nghề làm cho thầy giáo. Nuốm mà thầy giáo tôi lại siêu say mê với sự nghiệp trồng bạn này. Thầy chổ chính giữa sự với bọn chúng tôi, thầy muốn làm thầy giáo từ khi học cấp 2. Các lần ngồi nghe thầy giáo giảng bài bác thích lắm. Trông thầy đứng trên bục giảng chững chạc, từ tin với được học trò yêu thương mến, thầy đã nuôi ước mơ từ đó. Về nhà, thầy bắt tụi em nhỏ tuổi ngồi sắp hàng tức thì ngắn và thầy giả làm thầy giáo. Lạ thường thay, bầy trẻ lại ngồi nghe đến say mê. Lần chần chúng gọi mấy phần “thầy” giảng nhưng mà đứa nào khía cạnh mũi cũng ngơ ngẩn, say sưa. Gồm khi “thầy” nói ngừng rồi mà bọn chúng vẫn ngồi bựa thần, cơ hội đó phải gọi to chúng bắt đầu như sực tỉnh. Đó là rượu cồn lực thứ nhất giúp cho mong mơ của thầy thành hiện nay thực.

Xem bài không thiếu TẠI ĐÂY.

 

6. Nói lại một kỉ niệm sâu sắc về gia đình, các bạn bè, tín đồ thân, thẩy cô, mẫu số 6:

Bài văn sẽ kể lại hồ hết kỉ niệm kỷ niệm đồng thời bộc lộ tình cảm thương yêu, trân trọng với người mẹ thân yêu.

Bài làm:

“Mẹ là gì?” Nếu có ai hỏi tôi câu này dĩ nhiên tôi sẽ hoảng loạn ghê lắm. Vào từ điển ngôn ngữ, bạn ta định nghĩa ráng này: “Mẹ là người bọn bà đã ra đời bạn”. Chỉ có thế thôi sao? Tôi thì một mực không đồng ý với định nghĩa như thế được. Trong khiếp Vu Lan, Đức Phật đang dạy:

“Ví có bạn ân sâu dốc trả

Cõng mẹ thân phụ tất cả hai vai

Giáp Tu Di núi chẳng sai

Đến trăm ngàn kiếp ân kia không vừa.”

Vâng, tình người mẹ nói sao để cho vừa. Tấm lòng của bà mẹ là biển khơi cả bao la. Bé yêu bà mẹ hơn tất cả mọi thiết bị trên cõi đời này vày mẹ chính là mẹ của con.

Mẹ tôi chưa phải là một hoa khôi thế giới hay như là 1 nữ hoàng Victoria làm sao đó, mẹ đơn giản dễ dàng chỉ là mẹ thôi. Hằng đêm, khi tôi vẫn say giấc nồng thì bà bầu vẫn hùi hụi làm việc, chống chọi trước phần đa chông tua của cuộc đời. Bàn tay mẹ ốm gầy xương xương như chứng minh sự âu sầu mà chị em phải trải qua.

Xem bài không thiếu thốn TẠI ĐÂY.

 

7. Kể lại một kỉ niệm thâm thúy về gia đình, chúng ta bè, tín đồ thân, thẩy cô, chủng loại số 7:

Bài văn là những chia sẻ đầy xúc đụng của một bạn học sinh về người em họ của bản thân – bé Nhi.

Bài làm:

Năm nay tôi vào lớp sáu, còn nhỏ bé Nhi thì bước sang lớp bốn. Cha mẹ Nhi đã và đang về sinh sống với nhau sau hơn một năm sống ly thân. Tôi cùng Nhi mặc dù chẳng phải họ mặt hàng nhưng thân thương lắm! vớ cả ban đầu từ lần ấy…

Năm ấy, tôi học tập lớp tứ còn nhỏ nhắn Nhi học tập lớp hai. Tội nghiệp nhỏ bé Nhi! ba nó đê mê mê cờ bạc, rượu trà đi suốt từ sáng cho tối bắt đầu về lại còn giỏi đánh vợ chửi con. Chị em nó không chịu đựng được, quyết định đưa nó về bà ngoại. Công ty bà nước ngoài nó làm việc cuối xóm, cạnh công ty tôi. Ráng là anh em quen nhau tự đó.

Một buổi chiều hè, tôi rủ bé đi chơi bởi vì biết nhỏ nhắn rất buồn. Tôi hỏi:

– hiện nay em thích cái gì để anh làm cho?

Bé Nhi nói:

– Anh biết không! thời trước em mơ ước nhà em như một phi thuyền lớn. Ba là cột buồm vững chãi còn bà bầu là khoang thuyền che chắn nắng mưa. Phi thuyền nhà em đã chở những ước mơ của em cho đích. Vậy mà hiện nay nó chẳng bao giờ có thể tiến hành được.