Huyền sử ca một người mang tên quốc duy khanh

*
*
*
Ngày xưa lúc anh vừa khóc vào đời Mẹ yêu thương theo gương fan trước lựa chọn lời Ðặt thương hiệu đến anh, anh là Quốc Ðặt thương hiệu cho anh, anh là nước Ðặt tên cho những người, đặt tình cảm nước vào nôi Rồi anh cải thiện Tổ Quốc vào đời Tuổi xanh vươn vào lửa máu ngụt trời nước ta đang sôi, sôi lòng nước toàn quốc đang sôi, sôi lòng Quốc nước ta vẫn đòi Tự Do, Hạnh Phúc nòi.

Bạn đang xem: Huyền sử ca một người mang tên quốc duy khanh

Anh Quốc ơi ! Tuổi Xuân như đóa hoa đời Nở vào mưa và bão tơi bời Vẫn còn tươi nhỏng nước Việt ơi ! Anh Quốc ơi ! Ðàn chlặng, chyên ổn quốc tung trời điện thoại tư vấn nhau đem nắng nóng soi đời Có bạn vui nghĩ cthị trấn lâu dài. Rồi anh trôi theo vận nước mải mê toàn nước phân tách đôi mảnh đất lạc loài Toàn dân tmùi hương nhức, nhức lòng nước Toàn dân tmùi hương đau, nhức lòng Quốc Toàn dân ngậm ngùi vì chưng tình đất nước lẻ loi Rồi anh nghe theo tiếng nói bổi hổi Trời xanh mênh mông msống ô cửa mời Từ anh lên cao, anh là nắng nóng Là trăng tuyệt sao, anh chú ý xuống Anh Quốc ơi ! Rồi anh lẹo cánh thênh thang Bình minch lên chiếm phần không khí Ðến hoàng hôn chan đựng tình tmùi hương Anh Quốc ơi ! Người phi công giữa size ttránh Vẫn phải với định mệnh nhỏ bạn. Thần phong hiên ngang chưa bao giờ hại gì ! Mà nghe quê hương mình thừa nặng nề hà Thảm tmùi hương vị trí kia, kia đời nước Buồn vương vãi bên này, trên đây đời Quốc Dẹp nỗi oan, thì tra cứu đường chông gai mà lại đi Rồi anh bay lên giữ lại một miền Rồi anh cất cánh lên đập vỡ lẽ bạo quyền Ðường bay khua vang, vang lòng nước Ðường bay khua vang, vang lòng Quốc Ðường cất cánh nối liền nhọc nhằn xuất xắc nối tơ duyên. Anh Quốc ơi ! Dù anh rất đáng để hero Mà sao anh vẫn âm thầm Vẫn không nguy hiểm không nói gì thêm Anh Quốc ơi ! Phải chăng anh đang đi kiếm ? Ttránh xanh mây Trắng lặng lìm Sống đẹp vào cõi yên ổn mơ chìm.

Xem thêm: Thành Phần Gia Đình Trong Lý Lịch Đảng Viên, Hướng Dẫn Khai Sơ Yếu Lý Lịch Tự Thuật

Rồi anh đi theo con đường sẽ gạch rồi Ðường trên không gian ủ ấp hình dáng Ðời sinh ra ta, ta là mèo Ðời chuyển ta đi, ta về khu đất Và anh vẫn về, một chiều anh đang về quê Chiều nao anh đi làm kiếp anh hùng Chiều nao thương ôi rụng cánh đại bàng Chiều nao anh đi, anh về khu đất Chiều nao anh đi, anh về nước Chiều nao huy hoàng, hồng trần bay khắp không gian. Anh Quốc ơi ! Từ nay trong gió xa ktương đối Từ nay vào đám mây trôi Có hồn anh trong trong lòng tôi. Anh Quốc ơi ! Nghìn thu anh ghi nhớ cho tới tôi Thì xin mang lại Thái Dương soi Nước toàn nước ngời sáng sủa... muôn thuở. Phạm Duy