Hồi Ức Về Những Cô Gái Điếm Buồn Của Tôi

Vào mẫu năm tròn chín mươi tuổi, tôi ý muốn tự thưởng một tối tình cuồng điên cùng với một đàn bà còn trinh nguyên. Đây là bắt đầu cho...

Bạn đang xem: Hồi ức về những cô gái điếm buồn của tôi


*

*

Vào chiếc năm tròn chín mươi tuổi, tôi mong mỏi tự thưởng một tối tình cuồng điên cùng với một thanh nữ còn trinh nguyên.
Đây là mở màn cho cuốn tè thuyết, cũng là toàn cục câu chuyện. Bạn đọc hoàn toàn có thể sẽ bất ngờ, cơ mà khoan. Tôi đã dẫn chúng ta đi vào một tình yêu diệu kỳ.
Tôi luôn tự hỏi tác giả tại sao lại muốn nhân đồ dùng già cho tới chín mươi tuổi? Tôi đoán rằng ở tuổi đấy, chỉ cần cộng thêm mười thì bạn ta call là thập kỷ. Nhìn trong suốt chiều nhiều năm của thời gian, hẳn rằng nó cũng chẳng tha trang bị cho bất kì sinh thể nào. Từ nhành hoa hồng thửa làm sao còn đỏ rồi cũng giường phai tàn héo úa từng ngày. Từ các thân cây và cành lá vững chãi cho mấy cũng cá biệt và è cổ trụi từng năm. Minh bạch cả kiếp sinh sống con fan cũng vậy, mười năm trôi qua. Chúng ta già cỗi theo nó. Chín mươi hay như là 1 trăm năm, ở số lượng mà chẳng ai dám cho rằng mình đang trẻ lại. Vậy vào đó là hiện thực phũ phàng. Chiếc chết.
"Cảm thấy" trong khung hình của lão. Là khát khao yêu và được yêu. Được nếm lắp thêm vị lắng đọng của giọt tình mật ngọt. Như để bù lấp quá khứ lấp màu xám buồn.
*
Một ông già sống trong tòa nhà gần khu vui chơi công viên San Nicholas. Chỗ lão an phận sống một cuộc sống "không đàn bà và cũng chẳng tài giỏi sản". địa điểm lão tận mắt chứng kiến sự sinh sống và tử vong của tía mẹ. Cuối cùng, đó cũng là nơi mà lão dự định sẽ chết đơn lẻ ngay trên loại giường của chính bản thân mình đã sinh ra. "Vào loại ngày mà hi vọng còn xa xăm và ko chút gì nhức đớn".
Kể ra tôi không cần thiết phải nói ra điều này, cũng chính vì người ta co thể phân biệt tôi từ xa cả dặm: tôi xấu trai nhút nhát và cổ lỗ.
Nói theo phía lãng mạn thì tôi là hạng fan vô danh tiểu xuất sắc chẳng nhằm lại cho người đời bất cứ thứ gì ngoại trừ những vụ việc mà tôi sắp cố gắng kể ra đây trong ký kết ức về mối tình lớn của mình.
Lão không tất cả gì cả, ở chỗ tiệm cận cùng với dấu ngã ngũ của cuộc đời, cùng là khu vực thần chết bên cạnh đó là kẻ bầu bạn thân thương.
Một chút gì đấy trong lão làm tôi nhớ cho chính bản thân mình. Ở tuổi hai mươi mấy, chiếc dấu yêu thương với đời còn cháy hừng hực chẳng tắt, đôi khi "không có gì cả" làm cho ngọn lửa con tim càng toả nắng và nóng hơn, thổi bùng lên khát vọng hy vọng sống. Tuy nhiên với lão già, "không tất cả gì cả" sao thật bi tráng và hay vọng. Người ta nói "thời gian giết chết tất cả, kể cả hy vọng"có lẽ không sai.
Tuổi con trẻ lão vẫn đồng ý cho đời phần nhiều phép thử, phần lớn cuộc chơi nhởi với những cô bé điếm. Tôi không ở đây để phán xét về kiểu cách sống của lão, vị rằng mỗi con người mỗi cuộc sống đời thường khác nhau. Bọn họ phán xét có chăng là tại không phân biệt mỗi người đều phải có hệ quy chiếu khác nhau?
Tôi không khi nào ngủ với bất kì người bầy bà nào nhưng mà không trả tiền, bao gồm cả với một trong những ít vốn chưa phải là gái chuyên nghiệp thì tôi cũng cố gắng thuyết phục họ, bởi lý hoặc bằng vũ lực, là cần nhận tiền cho dù chỉ để vứt vào sọt rác. Vào trong thời hạn hai mươi tuổi, tôi bắt đầu thống kê biên chép lại thương hiệu họ, tuổi tác, nơi chốn và tóm tắt về thực trạng và phong cách của những cô ấy. Đến năm năm mươi tuổi tôi đã ăn nằm cùng với năm trăm mười tứ người thiếu phụ một lần.
Tôi cảm thông cho lão. Tuổi trẻ ông già khỏa lấp nổi cô đơn bằng gần như cuộc vui chóng vánh. Sự bao phủ đầy trong thời điểm tạm thời có chăng cứu rỗi trái tim đang dần héo mòn. Cuộc đời đã không mỉm cười cợt với lão, tuổi trẻ em loay hoay tìm kiếm kiếm với khát khao, mong chờ rồi hy vọng. Tận cùng chỉ nên một khoảng không mang thương hiệu "tình ái". Lão thốt lên chỗ đáy sâu:
Và với ít "muốn sống" cuối cùng, lão gọi điện đến Rosa Cabarcas, nhà một nhà chứa và chỉ dẫn yêu ước của mình.
Chuyện tình bắt đầu. Với như lão sẽ nói: "Không gồm cuộc phiêu bạt nào tránh ngoài sự trừng phạt". Chuyến du hành đầu tiên trên phi thuyền tình ái, đối mặt với hờn giận, ghen tuông tuông và hàng ngàn kiểu hình của tình yêu mà trước tiếng nhân gắng vẫn hằng ngán chường.
Có thể bạn đọc và cả tôi đang nghĩ ông lão đem đi sự trinh bạch của cô bé. Tuy thế trái ngược lại, đều gì ông lão làm chỉ với say sưa với "niềm yêu thích thực sự khi ngắm nhìn và thưởng thức thân thể người thiếu phụ ngủ say mà không bị áp lực của dục vọng hay bồn chồn vì ngượng ngùng".
*
Tôi phiêu lưu sự tài tình của Gabriel Garcia Marquez. Im ngụp trong vượt khứ ô uế với hèn mòn của các hoang lạc, tác giả đã để nhân đồ vật tìm thấy được tạo thành hình của tình cảm đích thực. Tôi tự dưng nhớ mang đến thằng gù Quasimodo vào Nhà thờ Đức Bà Paris của Victor Hugo. nhì con người mang trong bản thân một niềm đam mê mối tình được diễn đạt qua phần đông từ ngữ như "mê đắm", "vị tha", "trân trọng".

Xem thêm: Cần Làm Gì Và Phấn Đấu Như Thế Nào Để Xứng Đáng Với Danh Hiệu Đảng Viên

Thứ mối tình không vướng bận dục vọng trằn tục, sao thiệt cao cả.
Từ giây phút đấy, cuộc sống lão biến hóa dù chỉ với ngắn ngủi. Lão cảm xúc thoã mãn. Bởi rằng tôi đã thật sự "sống".
Buổi sáng ngày sinh nhật, trong lúc đứa bé nhỏ còn say ngủ.Tất cả tài lộc còn lại, của tôi và của nó, buổi tối để cả bên trên gối cùng tôi vĩnh biệt mãi mãi bé gái bởi một nụ hôn bên trên trán. Vào buổi sớm sớm, căn nhà, cũng như mọi hộp đêm khác, ngay sát với thiên mặt đường hơn cả. Tôi rời khỏi nơi đó bằng cửa sau vườn phần đông không chạm mặt ai. Dưới ánh nắng chói chang quanh đó phố, tôi ban đầu cảm thấy sức nặng nề của chín mươi năm đè lên trên mình, và bước đầu đếm từng phút một vài giây đêm tối còn lại để mang đến với chiếc chết.
Nhưng không giống với gã Quasimodo tội nghiệp, gian khổ và vô vọng khôn nguôi khi tận mắt chứng kiến người tình Esmeralda bị tử hình. Gabriel Garcia Marquez mở một cánh cửa cho ông cầm của chúng ta.
Bằng một tình tiết mà lại tôi nghĩ rằng khá gượng gạo của tác giả. Nhưng mà cũng không phải là vậy, chỉ dễ dàng và đơn giản rằng đông đảo sự vật bao quanh hồ như đã khiến cho lão thay đổi lời "vĩnh biệt mãi mãi". Tôi xin phép được trích một quãng văn nhiều năm của người sáng tác để bạn đọc được tỏ:
Tôi cảm xúc có gì đó đang ngọ nguậy bên dưới gầm bàn, ngoài ra không phải là một vật sống mà một láng ma đã cà vào chân làm tôi hét to và nhảy bật dậy. Đó chính là con mèo với loại đuôi dài vô cùng đẹp, với dáng vẻ chậm rãi và bí hiểm. Tôi rợn tóc gáy lúc nghĩ rằng mình nghỉ ngơi nhà 1 mình với một sinh đồ gia dụng sống không hẳn là người.
Khi chuông nhà thờ lớn điểm cất cánh tiếng, thì trên khung trời rực màu sắc hồng chỉ có một ánh sao độc nhất vô nhị sáng long lanh, một dòng tàu thuỷ hú tiếng còi từ biệt bi quan bã, cùng tôi cam thấy vào họng nghèn nghẹn tất cả những mọt tình hoàn toàn có thể đã từng bao gồm hoặc không thể có. Tôi không chịu đựng đựng được nữa. Tôi nhấc điện thoại cảm ứng thông minh lên cùng với trái tim nhằm ngay đầu lưỡi, thư thả quay tứ số nhằm khỏi nhầm, rồi khi tiếng chuông thứ cha vừa đổ tôi đã nhận ra giọng nói quen. Này, bà ơi, tôi thở dài nói, trang bị lỗi cho việc thô bạo sáng hôm nay nhé. Bà bình tĩnh đáp: Ông khỏi lo, tôi hóng ông hotline từ sáng cho giờ. Tôi cảnh cáo: Tôi ước ao đứa nhỏ xíu gái nên chờ tôi trong tình trạng mà Chúa đã đưa nó đến trái đất này và không bôi bất cứ thứ gì cùng bề mặt đấy nhé.
Đôi khi phần đông cuộc đối thoại của bà gia chủ thổ với ông lão làm tôi mỉm cười. Tôi bỗng nhiên quên đi rằng lão già này đang chín mươi tuổi mà lại tưởng như bắt đầu thời trai trẻ. Như công ty triết học tập Aristotle đã từng có lần nói:
Tình yêu minh chứng sức mạnh lớn số 1 của nó, bằng cách biến kẻ dại dột thành khôn ngoan, tốt kẻ khôn ngoan thành thử khờ khạo.
Và bạn đọc biết không? tình thương đã vươn lên là lão lụ khụ thành đàn ông trai con trẻ đầy sức sống. Dòng uyên thâm nám của tuổi già cơ mà bà gia chủ chứa hay hotline vui là "nhà triết học tập sầu muộn". Hay hầu hết chương trình âm thanh bác học cũng không làm vơi đi nỗi ghi nhớ mong, như bao gồm ông lão cũng phê chuẩn "Đó đó là điều nhắn nhờ cất hộ của Chúa Trời".
*
Tôi lại một đợt nữa ngưỡng mộGabriel Garcia Marquez. Về khoảng ngôn từ diễn đạt tình yêu thương thì tôi suy nghĩ rằng không ai qua được ông (chỉ là chủ kiến cá nhân). Xin bạn đọc thứ lỗi, tôi bắt buộc trích dẫn không ít vì tôi muốn không thay đổi văn "cái say đắm tình ái" này một giải pháp trọn vẹn độc nhất (tôi đo đắn những tác phẩm dài khá khác của Gabriel Garcia Marquez tôi yêu cầu cảm nhận vắt nào đến ngắn gọn để tiện cho mình đọc nữa):
Khi trận mưa rào qua đi, tôi lại liên tiếp có cảm xúc không chỉ có một mình ở trong nhà. Tôi chỉ bao gồm cách tự lý giải duy tốt nhất là mọi vụ việc có thật thì bạn ta thường dễ quên đi, nhưng bao hàm sự việc không có thật thì cứ mãi mãi trong ký ức giống như nó đã từng xảy ra vậy. Cứ mỗi lần nhớ đến trận mưa rào là tôi lại trường đoản cú thấy không độc thân trong nhà mà luôn luôn xuất hiện Delgadina. Tôi cảm thấy thanh nữ rất gần gụi vào ban đêm. Thậm chí còn ngửi thấy tương đối thở của thiếu nữ trong chống ngủ với tiếng mạch đập khẽ khàng địa điểm má của thiếu nữ trên cái gối của tôi. Chỉ bao gồm như vậy tôi new hiểu được tại sao mình đã làm được bao nhiêu bài toán trong một khoảng thời hạn ngắn ngủi. Tôi hãy nhớ là nàng trong bộ đồ thêu hoa sẽ trèo lên dòng ghế ở phòng đọc sách, tỉnh táo lấy tiếp từng cuốn sách để cứu nó khỏi dột ướt. Tôi vẫn thấy cô gái chạy đi chạy lại khắp vị trí trong nhà nước ngập đến đầu gối để tranh đấu lại cơn mưa gió. Tôi còn hãy nhờ rằng sáng hôm sau cô bé còn sẵn sàng bữa điểm tâm không còn có và sẵn sàng cả bàn ăn trong lúc tôi vệ sinh sàn công ty và sắp đến lại đồ đạc sau cơn đại hồng thuỷ. Không khi nào tôi quên được góc nhìn tối sẫm của phụ nữ khi công ty chúng tôi cùng ăn được điểm tâm: Tại sao mãi mang lại tận khi già cả nắm này anh mới quen em?Tôi còn nói thiệt với nàng: Tuổi tác không hẳn số năm mà fan ta có mà đó là cái mà người ta cảm xúc trong khung hình mình.
Từ đó tôi cứ ghi ghi nhớ mãi hình hình ảnh rõ ràng của đàn bà trong cam kết ức đến cả muốn làm những gì nàng cũng được. Tôi biến hóa màu mắt của thiếu nữ tuỳ theo trạng thái tâm hồn của chính mình: màu nước lúc tôi ngủ dậy vào buổi sáng, màu mật lúc tôi cười cùng màu lửa lúc tôi gượng nhẹ nhau cùng với nàng. Tôi khoác phục trang cho phái nữ tuỳ theo tuổi tác với điều kiện cân xứng với tư tưởng từng thời gian của tôi: thanh nữ mặc bộ đồ áo cô dâu ham mê ở tuổi nhị mươi, y phục của loại gái hotline ở tuổi tứ mươi, như nàng hoàng xứ Babilon ở tuổi bảy mươi cùng như bạn nữ thánh trong tuổi một trăm. Cửa hàng chúng tôi song ca những bản tình ca của Puccini, điệu bolero của Agustin Lara, điệu tango của Carlos Gardel, với đã một lần cửa hàng chúng tôi xác định được rằng gần như ai không hát thì ko thể hình dung ra niềm hạnh phúc được hát dân ca. Hôm nay, tôi biết đó không phải là ảo giác mà chính là điều thần diệu của tình yêu đầu của tôi ở tuổi chín mươi.
Ôi tình cảm của một lão già chín mươi tuổi, nó thật trong sạch và diệu hiền đức biết bao. Bao ảo mộng và tơ tưởng, lần trước tiên xuyên suốt mẩu chuyện tôi thấy lão hạnh phúc. "Cái sức nặng chín mươi năm đè lên trên người"có còn là ám hình ảnh khi tình này tồn tại. Tôi mừng mang lại lão vày lão được là thiết yếu mình, được sống và được yêu.
Hạnh phúc lớn nhất trên đời là niềm tin bền vững và kiên cố rằng họ được yêu thương – được yêu vì chính phiên bản thân, hay đúng ra được yêu bất chấp bản thân ta - Victor Hugo
Ở đoạn cuối của đời, tôi nghĩ lão nhận thấy rõ được tình yêu rộng ai cả. Có thể sự lỗi nhịp của tình yêu nhưng mà hoá ra ko lỗi nhịp. Lão còn tồn tại mãi trong tác phẩm, cũng như trong trái tim mỗi chúng ta. Nói ta rằng tình yêu là sự cứu rỗi đến đời.
Tôi đi ra phố ngập tràn ánh nắng và lần trước tiên tôi nhận ra chính mình nghỉ ngơi chân trời xa của cố kỷ trước tiên của cuộc đời. Tòa nhà của tôi, im re và trả toàn nhỏ gọn nề nếp, ban đầu hưởng nhan sắc của bình minh hạnh phúc. Damiana hát khổng lồ dưới bếp và con mèo sinh sống lại ca đuôi vào giày tôi rồi theo tôi cho tận bàn viết. Sách vở héo mòn, lọ mực, chiếc cây bút lông ngỗng của tôi rất nhiều đã được sắp đến xếp gọn gàng trở lại, khi ánh nắng mặt trời lung linh giữa mặt hàng cây bàng ngoài khu dã ngoại công viên và cái tàu thuỷ chạy xe trên sông chở thư tin vốn bị trễ một tuần vị hạn hán, đã nâng còi ồn ã mới lấn sân vào cảng. ở đầu cuối thì đó chính là đời thực, cùng với trái tim khoẻ dũng mạnh nhưng đã biết thành tuyên án đang chết do tình yêu xinh xắn trong cơn hấp ăn năn hạnh phúc vào một trong những ngày nào kia ở tuổi bên cạnh một trăm của tôi.
*

Để dứt bài cảm thấy hèn mọn, tôi xin tặng ngay cho ông lão nhạc phẩm Hôm ni tôi nghe của vắt nhạc sĩ Trịnh Công Sơn được biểu hiện bởi Lê cát Trọng Lý.
Cảm ơn bạn đọc. Mong chúng ta tha vật dụng cho hầu như thông tin lệch lạc và cảm nhận định kiến của tôi. Đối với số đông tác phẩm văn học tất cả nội dung nhay cảm như Hồi ức về những cô nàng điếm ảm đạm của tôi - Gabriel Garcia Marquezhay Lolita - Vladimir Nabokov, tôi hiếm khi lên án nó vì chưng sự đồi bại hay dung tục của các nhân vật. Tôi nghĩ về rằng bạn đọc tương tự như tôi hãy vậy cuốn sách lên với đọc hết, lúc ấy bức tranh toàn cảnh sẽ xinh xắn màu tình yêu, và như tôi khẳng định ở đầu bài: Một tình thương diệu kỳ.