DỰA VÀO NỘI DUNG PHẦN ĐẦU TÁC PHẨM CHUYỆN NGƯỜI

Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên cùng xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênÂm nhạcMỹ thuật
*

Dựa vào nội dung phần đầu cống phẩm Chuyện cô gái Nam Xương (từ đầu mang lại "bấy giờ đồng hồ chàng new tỉnh ngộ thấu nỗi oan của bà xã những vấn đề trót đang qua rồi!") hãy đóng vai Trương Sinh để kể lại mẩu chuyện và thanh minh niềm ân hận.Bạn đang xem: nhờ vào nội dung phần đầu thành phầm chuyện người con gái nam xương


*

Tham khảo nhé !

Tôi là Trương Sinh, quê sinh hoạt Nam Xương. Trong xã có thiếu nữ xinh đẹp, nết na. Tôi sử dụng rộng rãi về vợ mình lắm, tuy thế tính tôi lại giỏi ghen, sợ vk mình xinh đẹp, thùy mị do đó sẽ không ít người dân theo đuổi bắt buộc tôi vẫn rất là phòng ngừa. Biết tôi tính như vậy bắt buộc Vũ Nương cũng hết sức giữ gìn, mái ấm gia đình tôi luôn được êm đềm, im ấm. Vày vậy, tôi càng yêu chị em hơn.

Bạn đang xem: Dựa vào nội dung phần đầu tác phẩm chuyện người

Nhưng cuộc sống thường ngày gia đình hạnh phúc chẳng được bao lâu, cuộc chiến tranh xảy ra, tôi mở đầu trong danh sách đi lính. Ngày đưa tiễn tôi xuất phát cả bà bầu và phái nữ đều khóc hết nước mắt, ước ao tôi an ninh trở về. Trong năm tháng ở mặt trận tôi nhớ gia đình tha thiết, nhớ người mẹ già ở trong nhà mong ngóng, nhờ người bà xã hiền thục. Tôi chỉ mong chiến tranh cấp tốc nhanh dứt để tôi được trở trở về bên cạnh gia đình.

Ba năm cuộc chiến tranh qua đi, tôi về đơn vị lòng đầy hứng khởi, ao ước nhớ. Mà lại ngày tôi về lại ấp xuống biết bao tai họa. Mẹ tôi vày thương ghi nhớ tôi không ít mà sinh bệnh cần đã mất. Tôi bế đứa con bé dại hơn một tuổi ra thăm chiêu mộ mẹ, nhưng bé Đản khóc lớn, không chịu đựng đi cùng tôi, tôi dỗ dành:

Nín đi con, chớ khóc! lòng cha đã bi quan khổ lắm rồi!

Con tôi nói:

Ông cũng là phụ vương tôi ư? Ông lại biết nói chứ rất khác như cha trước tê chỉ nín thin thít.

Tôi ngạc nhiên, sững sờ, tim đột nhiên nhói đau, máu tị trong người nổi lên, tôi hỏi dồn thằng nhỏ nhắn về người đàn ông đó. Thằng nhỏ xíu hồn nhiên đáp lại:

- Đêm nào cũng có thể có một người đến, chị em ngồi người đó cũng ngồi, mẹ đi người này cũng đi, nhưng fan đó không lúc nào bế Đản cả.

Đến giờ tôi không còn đủ bình tĩnh nữa, bà xã tôi thảo hiền, nết mãng cầu chỉ là chiếc vỏ bề ngoài. Tôi đi quân nhân đã lập tức thất máu với tôi. Tôi nổi giận đùng đùng, về nhà tấn công đuổi vợ tôi đi. Thanh nữ tha thiết van xin:

- Thiếp vốn con kẻ khó, được nương tựa nhà giàu. đoàn tụ chưa thỏa tình chăn gối, li tán vì động vấn đề lửa binh. Cách biệt ba năm duy trì gìn một tiết. Tô son điểm phấn từng đã nguôi lòng, ngõ liễu tường hoa chưa từng bén gót. Đâu có sự mất nết lỗi thân như lời nam nhi nói. Dám xin tỏ bày để tháo mối nghi ngờ. Muốn chàng đừng nhất mực nghi oan cho thiếp.

Uất ức vì không được giãi bày, Vũ Nương đã tắm gội chay sạch sẽ và tìm đến bến sông Hoàng Giang để tự vẫn nhằm minh hội chứng cho tấm lòng trong sạch của mình. Khi đó tôi vẫn chưa biết rõ sự tình tuy nhiên biết vợ tự vẫn cũng hết sức đau lòng, tôi ra bến sông để vớt xác nhằm mục đích chôn cất nữ chu đáo tuy thế không tài nào kiếm tìm thấy, tôi và bé đành quay trở lại nhà.

Xem thêm: Lan Speed Test Tốc Độ Mạng Lan, Huong Dan Kiem Tra Toc Do Mang Lan Full

Cuộc sống một mình gà trống nuôi nhỏ quả chẳng dễ dàng dàng, tối ấy tôi thắp đèn bỗng nhỏ bé Đản reo lớn:

- phụ vương Đản lại mang đến kìa. Chính là người phụ vương vẫn mang lại cùng bà mẹ đó.

Bấy giờ tôi mới biết tôi đã nghi oan cho vợ. Trong những ngày xa tôi, vì thương lưu giữ và có muốn bù đắp đến con, để bé bỏng Đản được trao tình yêu đủ đầy của cha và bà mẹ mà nàng đã trỏ bóng mình bảo phụ vương Đản. Tôi lại tị tuông mù quáng, nghe lời đứa trẻ con ngây thơ, ko tìm làm rõ nguồn cơn buộc phải đã gây nên cái bị tiêu diệt oan nghiệt cho nàng. Tôi ân hận lắm.

Thời gian cứ cụ thấm thoát trôi qua. Bỗng nhiên một hôm Phan Lang bạn cùng làng tôi mang chiếc hoa mà thời xưa vợ vẫn hay dùng đến và nói lời Vũ Nương nhắn gửi, bảo tôi lập lũ giải oan bên trên sông, đốt cây đăng chiếu xuống nước để Vũ Nương trở về. Tôi nghe ngừng bán tín buôn bán nghi, mà lại nhìn chiếc hoa và đúng là của bà xã tôi thật. Tôi đành lập một đàn giải oan bên trên sông, Vũ Nương về bên thật, bắt gặp tôi cô gái đã nói:

- Thiếp lạy tạ tấm lòng chàng, ơn đức Linh Phi cứu vớt mạng thiếp đã hứa đang ở đó thuộc Linh Phi, sông bị tiêu diệt cũng ko bỏ. Đa tạ tình nam giới thiếp chẳng về trần gian được nữa.

Tôi còn chưa kịp nói đòi hỏi lỗi nàng, Vũ Nương đã biến hóa mất...

Nàng trở về không phải trách cứ, oán thù thán tôi một lời. Điều ấy càng làm tôi đau đớn, day ngừng hơn. Duy nhất phút nóng nảy, chỉ vày tính ghen tuông tuông tôi đã cướp đi tình thân thương của bà mẹ mà bé bỏng Đản vốn được hưởng, cùng tôi sẽ đánh mất hạnh phúc của chủ yếu mình, mất người bà xã thảo hiền, vơi dàng. Cả đời này tôi đang sống trong day dứt, nhức khổ, cùng mãi mãi luôn luôn nhớ nàng.