ĐÓNG VAI ÔNG HAI KỂ LẠI TÂM TRẠNG CỦA MÌNH KHI NGHE TIN LÀNG CHỢ DẦU THEO GIẶC

Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên cùng xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt cồn trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt đụng trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

*

Tham khảoTôi là 1 trong người nông dân thôn chợ Dầu.

Bạn đang xem: Đóng vai ông hai kể lại tâm trạng của mình khi nghe tin làng chợ dầu theo giặc

Mọi bạn thường call tôi là ông nhì Thu. Binh lửa bùng nổ tôi mong mỏi ở lại làng mạc cùng bằng hữu bộ đội với dân quân kháng chiến. Nhưng do hoàn cảnh gia đình nên tôi bắt buộc cùng gia đình đi tản cư. Ở khu vực tản cư tôi siêu nhớ làng mạc và thông thường có hay khoe về thôn mình.Đang trong thâm tâm trạng phấn chấn thì tôi nghe được tin buôn bản chợ Dầu của mình theo Tây làm Việt gian. Lúc đó trong cổ họng tôi nghẹn ắng lại, da mặt tê rân rân. Tôi im ti tưởng như không thở được. Một thời gian lâu tôi bắt đầu dặn trằn è, nuốt một chiếc gì vướng sinh hoạt cổ, tôi hỏi lại về loại tin ấy thì tín đồ ta đã xác minh một biện pháp chắc chắn. Tôi vờ vờ đứng lảng ra chỗ khác rồi đi thẳng liền mạch về nhà. Về đến nhà, tôi nằm vật dụng ra nệm nhìn bè đảng con tôi thấy tủi thân, nước mắt tôi cứ ràn ra. Bọn chúng nó cũng là trẻ con làng Việt gian đấy ư? chúng nó cũng trở thành người ta thấp rúng hất hủi đấy ư ? Tôi ngờ ngợ chả nhẽ đàn ở buôn bản lại đốn đến vậy ư rồi tôi từ kiểm điểm vào óc thấy họ đầy đủ là những người có lòng tin yêu nước, yêu binh lửa chẳng nhẽ lại đi làm việc cái điều nhục nhã ấy nhưng không tồn tại lửa làm sao có khói. Tôi cảm thấy tủi nhục, chiều hôm ấy vk tôi về cung có vẻ như khác. Trong nhà bao gồm cái sự im thin thít thật là rất khó chịu.

Xem thêm:

Mãi đến khuya bà xã tôi bắt đầu hỏi tôi về loại tin ây. Tôi tĩnh mịch rồi gắt lên vậy là bà ấy yên ổn bặt. 3 - 4 ngày hôm sau tôi không dám bước chân ra quanh đó chỉ nghỉ ngơi trong gian nhà đơn chiếc trội nhằm nghe ngóng tin tức. Thời điểm nào tôi cũng nơm nớp lo sợ, hễ nghe đến chuyện ấy là tôi lại đơ mình. Vào tôi lúc này đang diễn ra một trận chiến tranh nội tâm nóng bức khi mụ gia chủ có ý đuổi gia đình tôi đi. Tôi lâm vài tình trạng thuyệt vọng : về làng giỏi ở lại. Sau cuối tôi đến quyết định : xã thì yêu thương thật tuy nhiên làng theo Tây rồi thì cần thù. Trong lòng trạng âu sầu tủi hờn, tôi trọng điểm sự cùng với thằng nhỏ út. Sau thời điểm tâm sự xong, nỗi khổ của mình với đi phần nào. Rồi một hôm khoảng 3 giờ đồng hồ chiều, gồm người đàn ông mang đến nhà tôi chơi. Ông ấy rủ tôi theo ông ấy mang lại sẩm buổi tối tôi new về. Thời điểm ây tôi khôn xiết vui. Đến bực cửa tôi sẽ bô bô khoe rằng Tây nó đốt đơn vị tôi rồi, ông chủ tịch làng tôi vừa new lên cải chính, ông ấy cho thấy cái tin thôn tôi theo Tây có tác dụng Việt gian là không đúng sự mục đích. Cứ cụ tôi lật đật đi khoe mọi nơi, về tối hôm ấy tôi sang trọng gian chưng Thứ rỉ tai về làng mạc của tôi.