ĐÓNG VAI BÉ THU KỂ LẠI CUỘC GẶP CHA SAU 8 NĂM XA CÁCH

*

Đóng vai bé xíu Thu nhắc về cuộc gặp gỡ sau cuối của hai thân phụ con (Chiếc lược ngà- Nguyễn quang đãng Sáng)

Giúp hộ với

Thanks trướcω


*

Đóng vai nhân vật nhỏ xíu Thu vào truyện'' dòng lược ngà ''( Nguyễn quang quẻ Sáng). Nói lại cuộc gặp gỡ sau cuối với cha


*

nhập vai nhỏ bé thu trong truyện mẫu lược ngà của nguyễn quang sáng đề cập lại câu truyện gặp mặt gỡ ông sáu trước khi nhận ra ông sáu là ba


Bạn tham khảo đoạn này nhé!

Tôi là Thu, xuất hiện và to ở vùng sông nước nam Bộ. Vào hồ hết kháng chiến kháng chiến chống mỹ giải phóng dân tộc ác liệt, cả miền nam bộ cùng sinh sống và võ thuật rất anh hùng. Tôi làm công tác làm việc giao liên, chuyên đưa đón cán bộ về nơi tập kết an toàn. Vào một trong những ngày làm công tác giao liên, tôi tình cờ gặp mặt lại bác Ba, một fan đồng đội của tía tôi. Còn chưa kịp hỏi han tin tức về Ba, Tôi đã nhận được được chiếc lược ngà, món quà cha đã tự tay làm cho Tôi. Nhìn dòng lược, lòng tôi bồi hồi xúc cảm về Ba, bạn mà tôi ngày đêm mong mỏi nhớ. Hình ảnh về lần chạm chán ba các năm về trước đột hiện về trong kí ức của tôi.

Bạn đang xem: Đóng vai bé thu kể lại cuộc gặp cha sau 8 năm xa cách

Cũng giống như bao đứa con trẻ thời chiến thời gian bấy giờ, chúng tôi lớn lên cùng với mẹ. Đàn ông bây chừ đều trực tiếp gia nhập chiến đấu, tấn công trả quân đội Mỹ xâm lược. Khi tôi được một tuổi, tía tôi theo nhiệm vụ của Tổ Quốc phát xuất chiến đấu. Tôi hầu như không có bất kể hình ảnh hay hoài niệm nào về Ba.

Thế nhưng chị em tôi vẫn hôm mai kể đến tôi về ba, người đàn ông mà mẹ và tương đối nhiều người bao bọc tự hào. Cha tôi là một người anh hùng, một chiến sĩ gan góc nơi đầu trận tuyến. Vào trí óc non nớt của mình, tôi đã vẽ ra hình ảnh của cha là fan rất đẹp, khuôn mặt ba hiền lành, ba luôn luôn nở nụ cười êm ấm với tôi.

Xem thêm: Đặt Biệt Hiệu Cho Bạn Trai Trên Messenger, Đặt Biệt Danh Hay Cho Người Yêu, Bạn Trai, Gái

Năm tháng cứ nuốm trôi đi, hình ảnh và nỗi nhớ bố cứ khủng dần lên vào tôi. Vào trong 1 ngày đã chơi xung quanh sân, tôi bỗng nhiên bị một giờ kêu làm chú ý:

- Thu, con!

Tôi quanh sườn lưng lại, thấy một người đàn ông domain authority đen, rắn rỏi, mà lại khuôn mặt lại sở hữu một vệt sẹo nhiều năm đỏ khôn cùng lớn. Tôi hoảng sợ, chạy lại ôm mẹ, không đủ can đảm nhìn. Vào đầu tôi lúc này hiện lên nhiều câu hỏi: “ Đây là ai? Sao lại gọi mình là con? Ba của bản thân đây sao? ko phải? Khuôn mặt bố đâu như vậy? ba không giống hệt như mình nghĩ? cố định đây chưa hẳn là ba?”

Điều làm cho tôi bất ngờ là má tôi lại ôm chầm người lũ ông này cùng tỏ ra khôn cùng thân thiết. Ông ta sinh hoạt lại công ty tôi vài ngày, ông đông đảo tìm giải pháp làm thân với tôi tuy vậy tôi phần nhiều đẩy ông ra. Tôi không hotline ông ta là Ba, chỉ nói trổng:

- Vào ăn uống cơm

- cơm chín rồi

Dù bị Má dọa đánh những lần, tuyệt người bọn ông đó có lại gần hay có tác dụng thân cùng với tôi cố gắng nào, tôi cũng không call tiếng Ba. Đối với tôi thời điểm này, đấy là người bọn ông trọn vẹn xa lạ, chưa phải là bố như tôi vẫn tưởng tượng ra xưa nay nay.

Bữa nạp năng lượng hôm đó, Ông ta gắp mang lại tôi một miếng trứng cá to lớn vàng mang lại vào chén bát của tôi. Sẵn dịp không thích, tôi cần sử dụng chiếc của cả xoi vào chén, rồi bất ngờ hất trái trứng ra, văng tung tóe cả cơm trắng ra ngoài. Tất cả lẽ lúc này cơn rét giận những ngày đã lên đến mức đỉnh điểm, ông ta vẫn đánh vào mông tôi với hét lên:

- Sao ngươi cứng đầu quá vậy hả?

Bị đánh đau là thế, cơ mà tôi không hề tỉ ti hay đấm đá đổ cả mâm cơm đến bõ tức. Tôi gắp miếng cá cho vô chén, vực dậy rồi bước thoát khỏi mâm cơm. Tôi xuống xuồng, mở lòi tói, khua rổn rảng, khua thật to, rồi bơi lội sang sông. Tôi sang bên bà nước ngoài ở vày tôi không muốn nhìn thấy ông ta.

Trong bụng tôi nghĩ, chỉ hết đêm nay ông ta sẽ không còn ở trên đây nữa, tôi sẽ không hẳn nhìn thấy ông ta nữa. Đêm nằm sát ngoại, tôi nghe ngoại hỏi nguyên nhân lại xa cách cha đến vậy. Tôi nói là do vết sẹo đỏ trên mặt, bố tôi không tồn tại vết sẹo đó, còn người lũ ông đó lại có. Tôi sợ vệt sẹo đó, vì thế tôi nghĩ về đó chưa hẳn là ba của tôi.