TRUYỆN NGẮN ĐAU LÒNG DỄ KHIẾN NGƯỜI TA PHẢI KHÓC

Truyện tình yêu cảm rượu cồn rơi nước mắt thân Trung cùng Vân, một câu chuyện tình cảm buồn, thấm đẫm nước mắt nhưng tràn đầy hạnh phúc.

Bạn đang xem: Truyện ngắn đau lòng dễ khiến người ta phải khóc


Truyện tình cảm cảm cồn rơi nước mắt Phần 1

Trung là một anh chàng đẹp trai, hài hước, cùng đang là sv tại trường Đại học tập thương mại. Vân là một cô nàng dễ thương, bánh bèo, xuất xắc hờn dỗi, Vân đang dần là sv của ngôi trường Đại học tập thương mại.


Trung và Vân học phổ biến 1 lớp cùng với nhau, Vân là một cô bé năng động, hòa đồng, yêu cầu Trung khôn xiết quý quí Vân. Trung chủ động đến ngay gần Vân để chat chit và xin số điện thoại thông minh của Vân, tuy thế Vân không thèm chú ý tới Trung. Trung bi lụy bã, quay lại chỗ ngồi cũ.

Một tuần sau, Trung đang trên đường đi về, thì thấy Vân đang dắt chiếc xe sản phẩm bị xịt lốp, Trung đi trầm lắng và hỏi Vân, xe pháo em bị làm thế nào thế?. Vân trả lời, ai là em cơ.Trung: À, cố xe cậu bị làm sao thế?Vân: xe tớ bịt xịt lốp cậu ạ.Trung: Thế có cần tớ giúp không?Vân: Thôi, không đề xuất đâu cậu ạ.

Trung giới hạn xe lại chạy theo Vân, cậu nhằm tớ dắt đi sửa cho. Từ đây mang đến chỗ sửa xe pháo xa lắm, cậu rước xe của tớ đi về bên trước đi, tớ đi sửa rồi sau này tớ mang xe của cậu đến trường mang đến cậu.Vân: Thôi, tớ tự đi sửa được cậu à.Trung: Xa lắm đấy, cậu chần chừ chỗ sửa đâu, cứ nhằm tớ đi sửa cho, chớ ngại mình là đồng đội với nhau mà. Hihi


Vân: thật sự, tớ cũng lừng khừng đi nơi nào sửa xe.Trung: Thôi cậu cứ để đấy tớ sửa góp cho, ngày mai tớ có xe cho trường mang lại cậu.Vân: Cảm ơn cậu nhiều nha, may mà gồm cậu, chứ không tớ lừng chừng phải sửa xe chỗ nào nữa.Trung: Hihi, bao gồm tớ rồi mà, cậu không phải băn khoăn lo lắng gì đâu. Cậu cho tớ số smartphone của cậu đi?

Vân: Hả, Ừ để tớ hiểu số điện thoại của tớ cho cậu nhé.Trung: Okie, cò gì tớ sẽ thông báo cho cậu sau nhé.Vân: Cảm ơn cậu các nhé.Trung: Thôi cậu mang xe của tớ đi về trước đi.Vân: Tớ cảm ơn cậu các nhé, may mà gồm cậu góp tớ.Trung: không có gì đâu. HihiVân: Thôi tớ đi về trước đây. Bye cậu nhaTrung: Uhm, Bye cậu.


*
*
*
*

Bạn đã đọc truyện tình yêu bi tráng cảm cồn giữa Trung với Vân

Vân nói vơi Trung, Vân ước ao đi du lịch Đà Nẵng, Trung sẽ gặt đầu gật đầu và sẵn sàng sẵn sàng để đi du ngoạn cùng Vân. Khoảng thời hạn này Trung cảm giác sức khỏe của chính mình đã suy nhược đi rất nhiều, dẫu vậy Trung vẫn rất có thể chịu được, chỉ việc được ở ở bên cạnh Vân là Trung cảm xúc mình trẻ trung và tràn trề sức khỏe hơn khôn cùng nhiều.

Đà Nẵng mừng đón Vân cùng Trung, những bãi biển dài, những thành phố cổ, với cả cầu Hàm Rồng cute vẫn vẫn còn mãi, mà lại chỉ gồm Trung là sắp đề nghị rời xa vĩnh cửu rồi.

Em ơi! bản thân lại cơ thả đèn hoa đăng đi, anh mong viết lên đó một điều cầu để nước cuốn đi, và hi vọng điều ước đó sẽ trở thành hiện thực. Vân mỉm cười cùng nói, em cũng muốn viết một điều mong lên đèn hoa đăng kia anh ạ.

Điều cầu mà Trung viết lên đèn hoa đăng đó chủ yếu là: “Anh không còn sống luôn bền nữa, anh chỉ muốn một tín đồ nào đó cầm cố anh yêu em như anh đã từng có lần yêu em, anh ước chúc em được hạnh phúc. Hãy luôn mỉm cười cợt em nhé! người anh yêu”. Trung đang không ngăn được nước mắt, Trung vẫn khóc lúc thả loại đèn hoa đăng đó.

Vân cù qua hỏi Trung, vì sao anh lại khóc, anh vẫn viết điều cầu gì lên đèn hoa đăng vậy ạ?. Trung nghẹn ngào nói: Anh niềm hạnh phúc quá, yêu cầu anh khóc thôi, anh không nghĩ là anh hoàn toàn có thể được làm tình nhân của em. Anh sẽ viết “Anh yêu em ! Cô bé ngốc của anh”.

Xem thêm: Viết Đoạn Văn Có Sử Dụng Thành Phần Biệt Lập, Viết Đoạn Văn Ngắn 4

Vân vui mắt trả lời: Em cũng viết lên đèn hoa đăng là: “Em yêu anh, cầu muốn tình yêu của họ luôn được hạnh phúc”. Trung lúc này đã cấp thiết kiềm chế được nước mắt nữa, Trung rất ý muốn nói với Vân là, anh không hề sống luôn bền nữa, Trung sắp buộc phải rời xa Vân rồi.

Nhưng Trung cần yếu nào nói ra được, số đông ngày sau cuối của cuộc đời, Trung muốn khiến cho Vân vui, Trung muốn giành riêng cho Vân đầy đủ tình yêu thương thương. Không còn phần 3

Truyện tình thân cảm cồn giữa Trung và Vân Phần cuối

Em ơi ! Em yêu thích được tặng kèm món tiến thưởng gì nào?. Hôm nay anh sẽ mua cho em. Vân vui mắt nói: Thôi, em ko thích kim cương gì đâu, chỉ cần anh luôn luôn ở lân cận em là được. Tìm đến đây khóe mắt của Trung sẽ rơm rớm lệ, Trung đã cố gắng kìm nén nhằm mình ko khóc.

Trung nhẹ nhàng nói: Em đam mê món tiến thưởng gì? Anh mong mỏi mua cho em, em nói đi. Giỏi là em chê quà của anh ý à?. Không, không, em không có ý đó. Em ước ao anh tặng ngay cho em một thỏi son ạ. Hihi.

Đúng như vẫn hứa, Trung đã download son mang đến Vân, tuy vậy không phải là 1 trong thỏi mà là tương đối nhiều thỏi son, Trung đã sở hữu những các loại son mắc nhất, đẹp nhất dành tặng ngay cho Vân. Đây như là một món quà cuối cùng mà Trung ý muốn nói lời từ giã với Vân.

Alo, đây liệu có phải là chị Vân ko ạ?. Em là em gái của anh ý Trung. Chị ơi ! Anh Trung mất rồi chị ạ. Vân chết lặng, Vân chẳng thể tin được chuyện gì vừa new xảy ra. Em của Trung tức thời nói, chị ơi ! Chị đến đây ngay đi, anh Trung gồm dặn em gửi thứ này cho chị.

Vân hôm nay đứng không vững nữa, thuộc hạ Vân run run, mặt Vân tối sầm lại, lần chần chuyện gì đã xảy ra nữa.

Đến bệnh viện, Vân chạy thật nhanh đến bên Trung, Vân đang gào khóc, tại sao vậy? lý do anh lại quăng quật em ngơi nghỉ lại, vì sao anh lại lừa dối em, nguyên nhân vậy?. Anh nói mang lại em biết đi, anh đừng yên lặng như thế, em xin anh đấy. Anh ơi ! Anh tỉnh giấc dậy nhìn em đi, anh đừng như thế này nữa.

Em của Trung nhẹ nhàng đến mặt Vân, chị ơi ! Em cũng bi tráng lắm chị ạ, em cũng đã khóc khô nước mắt khi biết anh Trung mắc căn bệnh ung thư, em đã và đang nói cùng với anh Trung là nói mang lại chị biết chuyện này, dẫu vậy anh Trung nói không thích chị phải lo ngại và đâu khổ vì anh ấy.

Anh Trung gồm dặn em đưa đặc điểm này cho chị, chị cố lấy đi. Vân nắm lấy xuất hiện trong đó tất cả một bức thư cùng một cái chìa khóa xe.