Đại Thiếu Gia Và Cô Gái Côn Đồ

Thì có lẽ… cuộc sống nó đang không biến đổi theo một sự thay đổi "định mệnh" như vậy. 

-------------------------- 

(Ảo tưởng thôi) . 

Nó – là một con nhỏ bé có khuôn khía cạnh mộc baby tương đối xinh đẹp, nhưng lại lại bị gắn mẫu mác "côn đồ" từ bỏ ngay mọi ngày thuở nhỏ dại … 

Bởi – cô độc … 

Bởi – bị hắt hủi … 

Bởi – 1 lý do nào đó … mà fan ta biết đến nó như 1 đứa trẻ không có ba … 

Nó không thể để cho mình bị bắt nạt như vậy mãi được … 

Gạt nước đôi mắt sang một bên, con bé xíu quyết định vùng dậy … và tạo nên mình một cuộc sống mới ! 

- Anh à … tụi nó trấn nhỏ búp bê của em ! – bé nhóc năm tuổi nước đôi mắt ngắn dài, than khóc chạy ra méc nhau ông anh "đại ca" của chính nó … 

- từ ra cơ mà lấy lại đi – Chẳng thèm giúp con em, hắn buông ra một câu thật hững hờ =.="! 

- nhưng mà … em lấy bằng cách nào … – Giương đôi mắt lung linh đẫm nước lên nhìn thằng anh, con nhóc lại nhăn nhó … 

- Đánh chiến hạ tụi nó thì sẽ có được ! – Hắn khẽ mỉm cười, rồi lấy tay xoa vơi lên đầu con bé, coi như một phương pháp cổ vũ ^^! 

- Dạ ! – Nó ngoan ngoãn chấp nhận rồi lon xon chạy ù đi về phía bọn nhóc … 

…………………………. 

Đứng kháng nạnh làm sao để cho thật là oai, "con nhỏ xíu mít ướt" hung hồn tuyên tía !! 

- Trả tớ bé nhỏ Gấu ngay, nếu những cậu không muốn bị nạp năng lượng đòn !!! 

Cả đám ngờ ngạc nhìn bé bé, yên đi vài ba giây … rồi cười cợt phá lên mà chế nhạo. 

Tên đứng đầu khệnh khạng cách về phía trước, khía cạnh nghênh lên trông vênh váo thấy ghét -_-"! 

- Đồ mít ướt! lúc này mày chán sống rồi hả … 

Bốp !!! Bất ngờ, giờ đấm cứng rắn vang lên ngay trong khi thằng nhỏ nhắn vừa mới xong xuôi lời … 

Và kẻ ra tay chưa phải là ai không giống – bao gồm con tinh quái mít ướt – nó chẳng thèm tát giỏi cấu xé như lũ đàn bà … mà lại nó đấm !!! 

Máu đã ứa ra bên khóe mép … thằng nhỏ xíu bần thần mang lại nỗi cứng đờ fan trước cú đấm "đầy uy lực" của nhỏ bé. 

Cả phe cánh trố ánh mắt … ngây người, rồi chẳng ai bảo ai, mau chóng xông lên túm lấy nhỏ nhóc nhưng mà tra tấn … 

……………………………….

Bạn đang xem: Đại thiếu gia và cô gái côn đồ

Xước xát đầy mình tuy thế nó vẫn thế lết về, cầm bé nhỏ Gấu đã rách rưới nát trong tay mà con bé xíu vẫn cười toe phấn kích … 

- Anh à! Em "cứu" được nhỏ bé Gấu về rồi nè ^0^!!! 

Thằng anh cù sang quan sát vẻ bầm dập của nhỏ bé, lòng hơi nhói lên một chút, tuy vậy vẫn ghẻ lạnh lôi chiếc đồng hồ đeo tay bấm giờ ra mà lại chẹp mồm … 

- Mười tía phút hai mươi giây, nạm này vẫn tồn tại chậm lắm… Lần sau … 

- Lần sau em sẽ nỗ lực ^^!!! 

Thế đấy, nó chẳng ngóng ai nói hết câu lúc nào … vị đoán trước được vế sau rồi mà. Con nhỏ xíu lại nhe răng nhoẻn mỉm cười rạng rỡ… loại vẻ hồn nhiên dịp đó của chính nó thật đáng yêu … y một thiên thần. 

 

Cuộc gặp mặt gỡ định mệnh ! 

Cầm tờ giấy đình chỉ học một tuần lễ trong tay mà con bé xíu thở dài ngán nản, lại cụ rồi … dư vang của mấy vụ oánh nhau … -___-"! 

Nhưng cơ mà chẳng sao, chuyện này vẫn xảy ra như cơm bữa … Chỉ gồm điều, bà mẹ mà biết, chắc hẳn sẽ nhức lòng. 

Tự hẹn với lòng bản thân là sẽ không gây gổ nữa, bởi chỉ việc một lần tái phạm cuối cùng … con nhỏ nhắn bắt bắt buộc chuyển ngôi trường ~~~ Ôi ! bằng hữu thân yêu :>> ! 

………………….. 

Chiều tà thật êm ả dịu dàng trong ánh hoàng hồn chỉ từ len lói sau mọi rặng mây dần đổi màu than tím. Lon ton dạo bước về phía sân sau, nơi bao gồm một chuồng thỏ mà lại nó đã đặt tên cho từng đứa ^-^ ! Tan học rồi, con bé xíu sẽ ra thăm chúng. 

Hít thở một tương đối thật sâu sau khoản thời gian đã vệ sinh sạch sẽ chuồng thỏ rùi làm sao ^0^ !! 

Nói là hình phạt so với mọi người, mà lại nó vẫn thích công việc này lắm, bởi vì nó yêu thương thỏ mà! 

Chậc, điểm danh lại xem như thế nào … 

"Bé ngươi Mi, nhỏ bé Xi Xi, nhỏ xíu Ki Ki … ( toàn vần I ) … " 

Bỗng … 

Nó đần độn mặt … 

Ngớ người nhận thấy … 


Thiếu mất một "bé" … 

Rồi lại giật mình thêm nữa … 

Khi phát chỉ ra nó quên chưa download cửa chuồng… 

Trời ơi !!! Xổng mất bé bỏng OMaChi* rồi … làm thế nào ăn nói với cô chủ nhiệm đây!!! 

(*OMaChi: siêu ngon , nhưng mà không sợ nóng !) 

< thực ra việc nuôi thỏ là trách nhiệm chung của cả trường, mỗi ngày sẽ vì chưng một lớp quan tâm việc dọn dẹp, tuần này là phiên của lớp nó … > 

………………..

Xem thêm: Pha Tối Diễn Ra Ở Vị Trí Nào Trong Lục Lạp ? Trong Lục Lạp, Pha Tối Diễn Ra Ở

Đầu óc xoay cuồng… hình như mỗi lúc một trở nên hoang mang hơn …

Tai ù ù đi bởi vì hơi thở của gió … 

Nó gấp rút chạy toáng đi tìm kiếm … 

- OMaChi !!! OMaChi !!! Em chỗ nào !!!! 

Tiếng điện thoại tư vấn của nó cứ lặp đi lặp lại như thế, music vang vọng cả một góc ngôi trường … tuy thế ,rút cục ,đáp lại con bé nhỏ … chỉ là lời của gió khẽ lay lá rì rào trong trời tối … 

- Huhu… bất lực rồi… vắt là mình để lạc mất nhỏ xíu OMaChi rồi … 

Một giọt nước mắt bất thần tràn thoát ra khỏi khóe mắt rưng rưng đong đầy của con bé … 

Nó đơ mình phân biệt … là mình sẽ khóc … Khóc ý à ! Đã thọ lắm rồi chẳng thấy chuyện này ~_~ ! 

Vội rubi lấy tay gạt đi dòng nước mắt, nó khịt khịt mũi để lấy lại tinh thần rồi mặc chiếc balo hình nhỏ thỏ lên vai, lững thững ra về … vào vô vọng. 

Bất ngờ … tiếng đấm đá của một đám thanh niên đang tạo ra gổ đâu đó quanh đây khiến cho tay chân nó lại bước đầu … bứt rứt. 

- Thôi nào, thôi nào! Bĩnh tĩnh, rất là bình tĩnh … – Nó cố gắng thở thật lừ đừ rồi từ nhủ cùng với lòng mình như thế, vừa mới thề rồi dẫu vậy (__ __")! 

Thế tuy vậy … Ô tề ! lạ chưa, chẳng phải phía đằng kia là thằng ranh HiRuKi cùng đám bầy em của chính nó đang hội đồng nạt "một chúng ta nào đó" tuyệt sao. Hừm, thay là không được rồi, con bé nhỏ lại chẹp miệng và bước đầu tiến lên. Góp người chưa phải là tất cả tội, nó chúa ghét mấy thằng con nhà giàu mê thích cậy thế đe những học viên "con công ty lành" – điển trong khi nó! 

Thấy bạn hoạn nạn nhưng mà không chịu ra tay giúp đỡ mới là … thiết bị vô trung ương ! Mà cái "tâm" của con bé nhỏ thì cứ đề xuất gọi là cao cả lắm lắm !!! 

……………………………….. 

Đứng chống nạnh sao cho thật là oai nghiêm (vẫn cái trò cũ rích hồi con nít :>> ), con bé xíu trừng ánh mắt quanh rồi hét béo !! 

- Cả đám đàn ông cậy đông hiếp đáp yếu như thế mà băn khoăn nhục à !!! 

Tiếng nhỏ bé bất thần vang lên dõng dạc khiến cho cả bầy ngơ ngác giới hạn tay, bọn chúng quay sang chú ý nó rồi nhoẻn mỉm cười thật thâm độc … 

Thằng HiKuRi khệnh khạng tiến bước phía trước, khẽ nheo song mày sâu róm của chính bản thân mình lại mà lại chẹp miệng, mỉm cười khả ố … 

- hồ hồ ! Lại là mi hả ! Đứa đàn bà "côn đồ" … 

- mang đến nó một trận đi đại ca !!! Chừa dòng tội say đắm xen vào chuyện của bạn khác !!! 

Mấy thằng lũ em phía sau lại nhao nhao lên khích lệ … 

Tiếng xì xào khiến nó bước đầu nắm chặt bàn tay, run lên vị tức giận … 

Thằng "con bên lành" nằm bệt dưới đất, khía cạnh tái mét lúc nghĩ đến các gì con bé bỏng sắp đề nghị hứng chịu. 

- Hoặc là ăn uống đòn chán rồi sẽ đến trò quấy rầy thể xác … hoặc … 

Khi mà đầy đủ ý nghĩ về vớ vẩn ấy của hắn còn chưa kịp dứt … thì … nhìn bao phủ kìa … Con bé xíu đang ra đòn lập tức !! 

- tai ác thật ! Cô ta là chiếc thứ gì mà to gan lớn mật thế !!! – Thằng "con nhà lành" thầm nhâm nhẩm trong đầu … 

………………………………. 

Chẳng ngóng cho đàn con trai kịp đánh trả, ra đòn chẳng theo một chiêu bài võ học nào cả ! Chỉ có đấm cùng với đá, lợi thế của nó là đôi chân dài đầy "uy lực". Con bé xíu nhảy lên luân phiên người, đạp rất mạnh tay vào yết hầu thằng HiKuRi rồi bất ngờ quay lại, tung một cước giáng trời vào khía cạnh thằng đàn em định tiến công từ vùng phía đằng sau !!! 

Ko ai kịp tấn công lén, gáy nó như … bao gồm mắt vậy !!!! 

Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ tụi nó đã té gục xuống, thân xác bầm dập dưới chân con bé. Miệng gắn thêm bắp xin tha rồi lết gấp đi trước khi nó kịp lườm cái nữa cho lần máy hai *___*!!! 

--------------- 

Sau khi vẫn xử lý hoàn thành xuôi cả đám "ô hợp" kia, con bé lại đưa mắt sang chú ý thằng ranh ma "con công ty lành" khiến cho hắn giật phun cả mình ! 

Chậm cách tiến cho tới trước khía cạnh hắn, nó âm thầm lặng lẽ đưa bàn tay bé bé dại nhưng đầy mức độ mạnh của bản thân mình ra để kéo hắn dậy … 

Trong khoảng thời gian rất ngắn đó, hắn ngơ ngác chú ý … loại vẻ rất đẹp mộc mạc cơ mà vô cùng đơn giản và trong trắng của nhỏ bé, tầm chú ý trực diện khiến trái tim hắn bất thần loạn nhịp … 

Bỗng, nó dừng lại hỏi … 

- Hey ! Sao anh lại bị tụi nó oánh vậy ! 

Hắn thản nhiên vấn đáp , nhưng nhăn nhở không còn mức gồm thể. 

- À … trên tôi cướp người yêu của tụi nó ^^ !

< Thả !!! > 

Con nhỏ xíu ngớ tín đồ trước câu trả lời hết mức độ hồn nhiên của thằng "con nhà lành" … và rồi, ngay lập tức, nó sẵn sàng buông tay, mặc mang đến thằng bé bỏng vẫn còn sẽ trong trạng thái "giữa tầng không" . 

Bất ngờ bị buông tay, hắn loạng choãi ngồi bửa cái "Uỵch !" xuống đất, xoa mông ê ẩm, thằng bé gào toáng lên có vẻ như tức giận trông thấy 

- Cô làm dòng quái gì nuốm hả !! 


- Đáng nhẽ ra tôi cần để anh ăn uống no đòn vị tay đàn chúng ! Đồ nhỏ nhà nhiều hợm hĩnh !!! 

Nói rồi, nó lại thờ ơ quay đi, lòng tức anh ách … 

- Hừ … thì ra bầy chúng mọi cùng một giuộc !!! cầm mà bản thân lại đi giúp mẫu loại bạn đó làm gì cơ chứ !! 

……………….. 

Ngơ ngác chú ý theo … mà chẳng hiểu dòng mô tê gì cả ~__~! 

Tự dưng giận hờn rồi loại bỏ … Con bé dại đó ghét dân nhà giàu à o_O~! tốt là nó đang chưa đủ giàu :>> – Đó là tất cả những gì cơ mà hắn suy nghĩ được trong đầu của một kẻ "nhà nhiều hợm hĩnh". 

Chậc ! cơ mà mà không thể bỏ qua thời cơ làm thân quen với một "girl xinh" như vậy được. Nghĩ về rồi … hắn nôn nóng hớt hải gọi với theo … 

- Heyyyyy !!! mang lại xin cái thương hiệu được hem !!! 

Con nhỏ lại lờ đi … 

Nó vẫn cứ liên tiếp rảo cách … coi như câm điếc -__- !! 

Mặc mang đến hắn kêu gọi khản cả cổ 

Hồ hồ, ngớ ngẩn gì cơ mà khai chứ … Nhỡ hắn nghịch xấu, vác thương hiệu nó lên phòng giám thị tố cáo đánh nhau thì sao …Quên đi !!! 

Tưởng chừng, bơ là ngừng … 

Ai dè, bất ngờ … giờ đồng hồ hắn điện thoại tư vấn nó vọng lên từ bỏ phía sau khiến con bé bỏng giật bắn cả bản thân ! 

- Kimio !!!! Kimio Aisawa !!! 

…….. 

Gió vẫn không chấm dứt thổi… 

Lá vẫn không xong xuôi rơi… 

Và con bé thì đã đề nghị dừng bước … 

Nó như chết đứng khi nghe hắn điện thoại tư vấn đúng tên của mình !!! 

Cái quái gì nuốm ?! Sao hắn lại có thể gọi đúng của chính nó được cơ chứ !!! Nó đang khai ra đâu ~__~! 

Cuộc gặp mặt gỡ số phận ! 

Nói rồi hắn lại lóc cóc chạy theo, nhăn nhở đưa mang lại con bé nhỏ tờ giấy đình chỉ học một tuần … có ghi tên học viên vi phạm kỉ qui định (_ _")!!! 

- Kimio Aisawa ! Tôi thấy nó được ghi trên tờ giấy này … chắc hẳn là của cô ý ^^! 

- Hờ, " chắc hẳn là của cô " – hắn cứ làm như là nó hỏng lắm ý !!! 

Con nhỏ xíu khẽ chau mày, cau có … 

- Anh "chôm" được nó lúc gì đó =.="! 

Hắn lag mình, gấp chối phía trên đẩy rồi chuyển tay chỉ về phía sảnh bóng sau trường … 

- Híc ! không dám "chôm" đâu nha ! Tôi nhặt được ngơi nghỉ phía đằng kia ! Chắc vày vừa nãy cô … 

- Ờ … Chắc bởi vừa nãy tôi oánh nhau với bọn thằng HiKuRi làm rơi đó … Vậy … Thôi ghi nhớ … 

- Hơ … nỗ lực là thôi luôn luôn à ! - Tên công ty giàu ngớ ngẩn mặt trước thái độ thản nhiên của con bé bỏng ~_~! 

- Vậy còn mong mỏi sao trên đây … – Con nhỏ bé lạnh lùng quay đầu lại, khẽ nhăn trán tỏ vẻ khó chịu … ước ao đấm lắm rồi đấy! Nó ko thích yêu cầu tiếp xúc các với "những kẻ như hắn". 

……….

Chợt, ghi nhớ tới cuộc hẹn về tối nay cùng với lũ các bạn nhà giàu phách lối của hắn – một trong những buổi party mà không tồn tại "gái" đi cùng thì quả là mất mặt … Mà… đứng ngay trước hắn phía trên … Chẳng đề nghị một "mỹ nhân" ?!

"Tên đơn vị giàu" ( cái brand name mới nhưng mà con nhỏ nhắn đặt mang lại hắn trong lưu ý đến của nó ) khẽ nhếch môi cười hiểm sâu *__* , rồi gấp rút đưa ra quyết định. 

- Cô góp tôi một chuyện được chứ ?! 

Càng cơ hội càng bực bản thân với cái brand name nhà giàu lắm chuyện, dai như đỉa này =.="! Nó bước đầu nắm chặt tay :>> … giọng trùng xuống, có chút gằn gằn … 

- Chuyện gì ?! 

Hắn lại hí hửng =.="! 

- Đi thuộc tôi tới một cuộc các buổi party tối ni ^__^! 

- ANH BỊ ĐIÊN À !!! – Con nhỏ bé như ao ước hét lên vào khía cạnh hắn bởi vậy đấy ! bài toán quái gì nó phải đi thuộc hắn chứ !! nuốm quá là … bạn nữ à … Còn thọ đi ! Nó đưa góc nhìn sắc lạnh, trở lại nhìn hắn, giọng ghẻ lạnh . 

- Sao tôi lại yêu cầu giúp anh ! 

- bởi nếu không, tôi sẽ report vụ võ thuật ngày từ bây giờ của cô lên với phòng hội đồng ^_^!!! 

Hờ … chiếc quái gì cầm cố … Mình góp hắn … rồi tiếng thì hắn định lôi nó ra nhằm giở trò à … giỏi thật !! mong mỏi cho thương hiệu này ăn uống đòn ngay nhanh chóng quá … 

- Cứ vấn đề … 

- Cô không sợ hãi bị xua học à ! 

Nó vẫn tiếp tục tỉnh bơ . 

- Sao đề nghị sợ ! không anh thì cũng thằng HiKuRi, đằng nào mà chẳng bị xua ! 

Bỗng … 


Hắn biến đổi thái độ … 

Rất đưa ra là tráng lệ … 

Khiến con nhỏ xíu cũng yêu cầu "e hèm" để ý đến lại … 

- tuy vậy nếu góp tôi, cô sẽ không hẳn chuyển đi đâu hết ! 

Nó ngớ người, khẽ nheo mày mỉm cười khẩy … 

- Đùa à ! Anh nghĩ về anh là ai … 

- Tôi là ai … tôi từ biết ! Hãy tin tôi ! 

"Hãy tin tôi … " – Nó không hiểu… bởi vì sao … lúc đó … nó lại quyết định tin hắn … 

Nhưng, nó nghĩ tới chị em … Ừ thì ! Nó bị đuổi học, ko sao … Nhưng dĩ nhiên là chị em sẽ bi ai lắm, gửi trường – đã lại tốn cả gò tiền =.="! Nó chỉ còn mẹ … nó không muốn khiến cho mẹ phải bận tâm … 

- Ok ! Đi thì đi ! Anh mà lại giở trò gì thì … 

- Thôi biết rồi … Cô dũng mạnh lắm ! – Hắn mỉm cười khì khì … 

…………………………… 

Địa điểm tổ chức buổi các buổi tiệc nhỏ đêm ấy là 1 trong những nơi tràn trề ánh sáng sủa và color … 

Tiếng nhạc khiêu vũ du dương như khiến nó thả mình vào những thứ vô cùng sang trọng và hoa mỹ … Đẹp thiệt ! Bảo sao … Ông ta đã ra đi , rời người mẹ con nó, đến với người bọn bà kia … người bọn bà của một nhân loại mới – thế giới của tín đồ giàu ! 

Lặng yên ngắm nhìn những "con công" mặc trên mình những bộ cánh rực rỡ tỏa nắng đầy color mà có lẽ cả đời nó chẳng khi nào mơ tới … Bỗng, hắn cầm tay kéo vụt nó vào trong 1 căn chống – nhưng nghe mấy người nhân viên cấp dưới nói đây là "phòng Vip" . 

Căn phòng màu sắc tím chỉ giành riêng cho các đại gia với những ánh sáng của đèn xanh đỏ thường xuyên nhấp nháy mang đến chóng cả mặt. Vào đó, quy tụ đủ phần nhiều kẻ dị hợm, tóc tai chờm bờm đa nhan sắc với khuyên bấm dằng dịt trên các khuôn mặt cực nhọc ưa của mấy kẻ nhà giàu đang mỉm cười sằng sặc trên salon. Nó cũng kiếm tìm một địa điểm để ngồi, ngay sát hắn. Con nhỏ nhắn dường như trở nên e dè và ít nói hơn. Căn bản, nó ko thuộc về vị trí này. 

Sự xuất hiện thêm của hắn thuộc nó có vẻ gây xôn xao cho bè đảng bạn, một thương hiệu đầu chỏm đỏ bỗng quay sang xem qua phía nó với ánh mắt đăm đăm rồi nheo mày đến ý kiến. 

- hồ nước hồ ! Kyoshi, cậu mới chuyển đổi khẩu vị đấy à ! Sao lại dắt cô em "bông lúa" này vào đây! 

Cái gì ! "Bông lúa" ?!!! Thằng này thích chết à !!! Nó khẽ nhăn mặt tỏ vẻ khó khăn chịu, đôi tay khẽ siết lại tuy thế chưa mong mỏi manh động. Trước phần lớn điệu cười khả ố của tụi nam nhi cùng cộng đồng "girl cao cấp" bên cạnh, hắn lại ra vẻ tráng lệ thấy gớm, khía cạnh lạnh đi với giọng trùng xuống. 

- Hờ hờ ! demo bảo mấy cô người mẫu của cậu cởi quăng quật cả "tảng" son phấn xung quanh ra coi …lúc ý có bởi nổi một trong những phần "bông lúa" kia ko ! 

Chỉ vài câu nói ngắn gọn, đã khiến cả lũ đề xuất im re. Nó ngồi một mình, khẽ nhếch môi mỉm cười yêu thích "hắn cũng biết review nhan sắc đấy chứ" . 

……………………..

Khẽ nhấp chút rượu tất cả vị hơi nồng, ngọt với cay lên miệng, nó cảm thấy cũng khá dễ uống, có lẽ rằng vì vị vơi nhàng. Còn đang ngây bất tỉnh trong men rượu … tự dưng ! bé nhóc đơ mình trong khi thấy bàn tay ai đó đang … cố tình sờ vào cơ ngực của nó. Nhanh nhẹn hất mạnh khỏe ra rồi bẻ trái lại lên tiếng "Crắc !!!" khiến cho tất cả tưởng ngàng … bé nhóc giận mang lại tái khía cạnh còn cả bè bạn thì ngây người, mấy đứa con gái xì xào lên tiếng …

- Cô ta làm dòng quái gì cầm nhỉ … 

- Làm chiếc quái gì ?!!! – Câu đó đáng nhẽ phải kê nó hét vào phương diện thằng khốn kia chứ !!! 

Thằng đầu chỏm gấp vung khỏe khoắn tay ra, giọng gằn gằn nhăn nhó một biện pháp khó chịu. Hắn quát to !!! 

- Cô bị điên à !!! Cứ làm cho như mình trong trắng lắm ý !!! 

- tất nhiên !!! Tôi không giống như mấy bạn !!! 

Nó hét lên trong sự tức giận cùng vô cùng bế tắc … Hắn đâu rồi … vẫn tồn tại ngồi kia… say trệt ra đấy … y hệt như một thương hiệu bặm rượu… hình ảnh mà nó vẫn còn nhớ về fan bố lúc còn năm tuổi lại đột hiện lên trong kí ức … giờ đồng hồ xì xào bàn tán của lũ con gái mạt hạng xung quanh cùng với hơi cay nồng của rượu khiến đầu óc con bé nhỏ mỗi thời gian một hoang mang… đôi mắt như nhòa dần dần đi vì chưng choáng váng … 

- không giống mới hại chứ … hờ hờ … Đứa đàn bà nào ngồi đây nhưng mà chẳng là trang bị hư hỏng … còn mẫu quái gì nữa đâu mà yêu cầu sợ mất… ha ha … 

Tụi nó mỉm cười hô hố lên cùng với nhau như thế mà lừng khừng nhục sao … Để cho tụi con trai giày vò thân xác, cứng cáp tụi nó còn thấy … nụ cười ! đề xuất , "sướng" do được tiền, được vuốt ve sầu cung phụng như các "quý bà phải chăng rách" mà. Nhỏ nhóc thầm suy nghĩ trong đầu như thế khi thấy tụi nó chịu ngồi im mang đến tụi đàn ông đổ rượu lên ngực mà lại liếm láp … thật là tởm !!! cuộc sống của bầy nhà giàu hư đốn – đấy là tất cả hồ hết gì khiến nó không muốn dính dáng tới chúng, tương tự như cái kẻ đã có con nhỏ bé tới đây. 

Bất ngờ, nó đứng phắt dậy rồi quát béo lên trước khi chạy nhào thoát ra khỏi căn phòng chứa đầy ô đúng theo ấy … 

- TÔI CÓ HƯ … NHƯNG MÀ CHƯA HỎNG !!! 

Phải ! Đúng vậy, đúng nó là 1 trong những đứa con trẻ hư, không nghe lời mẹ, hay làm mẹ bi tráng … hay đi gây gổ, hay tiến công nhau, rồi lại liên tiếp bị xua học… nhưng lại – nhưng nó chưa hỏng – nó ko giống bầy con gái cơ – vày thân xác nó vẫn tồn tại HOÀN TOÀN vào SẠCH ! 

---------------------------- 

Lê bước mệt mỏi trên một nhỏ hẻm nhỏ tuổi gần khu vực vừa ra mắt buổi buổi tiệc nhỏ "đốn mạt" cơ … Nó ngả nghiêng, nỗ lực xiêu vẹo lết từng bước một trong con tín đồ của một kẻ say rượu. Bởi, đấy là lần thứ nhất nó uống loại thứ men nồng này ! 

Nhưng … lạ có tác dụng sao… cảm giác bây giờ không nên thế ! fan nó cứ nhũn ra ko sao điều hành và kiểm soát được … Cơ thể trong khi không còn sức phòng đỡ … Đôi mắt nó cứ nhòa dần đi trong sự hoang mang, choáng váng của lao động trí óc … Sao lại rứa ?! hay là… 

………. 

Bất thình *** h , nó bỗng nhiên nghe thấy tiếng cười khinh khích của mấy thằng dị hợm phân phát ra tự phía đằng sau. Con bé xíu giật mình gấp quay sống lưng lại, nó ngớ bạn nhận ra… thiết yếu những kẻ ko ưa ở trong "phòng vip". 

Con bé trừng mắt dọa hét lên ! 

- Sao đàn mày lại ở đây !!! 

Tụi nó vẫn thản nhiên, thậm chí còn mỉm cười khả ố hơn dịp trước. Từng lúc, dần dần tiến ngay sát con bé bỏng … 

- He he ! Không ở chỗ này thì chỗ nào ! Tụi anh theo "cưng" nãy giờ cơ mà … cố "cưng" không có cảm hứng gì à … 

Nhìn dòng vẻ mặt độc ác đến sởn tua ốc của lũ nó, con bé bắt đầu thấy tua lạnh đột chạy dọc sống sống lưng … nó rối rít lùi lại vài cách … 

- Tụi mi … tụi ngươi đã làm cái gi tao … 

Thằng đầu chỏm khẽ nhếch miệng mỉm cười khẩy, rồi lấy tay ngoe nguẩy ngón áp úp với loại nhẫn bạch kim gắn thêm viên kim cương to khủng chảng lên nhưng khoe vùng trong sự say đắm thú. 

- Hehe … cô em có thấy dòng nhẫn của anh ý đẹp không ! mà lại nó chẳng chỉ đẹp suông thôi đâu , nhờ nó mà lại anh rắc được ối thuốc mê vào ly rượu của cô ý em đấy … Hờ hờ … tiếng thì để lũ anh thưởng thức đi nhé … 

" Khốn kiếp ! Thì ra cơ hội rót rượu cho doanh nghiệp hắn đã kịp rắc ít thuốc mê gồm dấu sống đầu viên kim cương vào ly của chính bản thân mình rồi ! bọn đê nhân tiện !!! " – Con nhỏ bé thầm nguyền rủa … Nhưng, vào cái yếu tố hoàn cảnh này , nó biết phải làm sao đây … cũng muốn chửi béo cũng không được … Sức chống cự còn không tồn tại TT___T T!!! 

Con bé bỏng vội rubi chạy giật lùi về phía sau … 

Ngả bản thân trên cái ghế salon greed color tím mềm với mượt như nhung , hắn vẫn vẫn mê mệt vì dư âm của trận kungfu ban chiều lại thêm chút tác động của men rượu nồng khiến cho đôi mắt cứ trĩu xuống mơ màng không vấn đề gì tỉnh nổi … 

Bỗng , hắn cảm giác có cái gì nằng nặng , mềm mềm đè lên ngực mình … khẽ nheo hai con mắt để nhìn quanh … Kyoshi giật mình khi thấy mấy thằng nam nhi cùng Kimio đã biến mất tự khi nào ! Hắn vội vàng nhảy dậy , phương diện tái mét , hét um lên như một tên cuồng bạo … 

- Kimio đâu rồi ! Cả hội thằng Hotaru nữa !!! 

Chẳng thèm vấn đáp , tụi phụ nữ lại nhanh chóng vây rước hắn , rồi ép xuống … không kết thúc vuốt ve , mơn trớn . Một nhỏ khẽ tiến tới sát hơn , lướt dịu trên làn môi hắn , rồi thì thào bởi cái giọng đầy phấn