CƯỚI NHANH VÀ CHỈ SỦNG MỘT NGƯỜI BẠCH HIỂU NGUYỆT

Khóc một thời gian đã cảm xúc đủ, Bạch phát âm Nguyệt mong mỏi thoát thoát ra khỏi người đang kề bên không dứt lảm nhảm về hậu chia tay. Bạch đọc Nguyệt cô không có hứng thú với cái gì mà giết, kế hoạch trả thù tên khốn kiếp đó. Cô vùng lên nhìn quan sát xung quanh, tia một cái nhíu mi vào lối kèm theo hướng đến. Trần Gia Gia sợ hãi cô say có tác dụng bậy cản lại: “Cậu đi đâu, ngoan ngoan ngồi tại đây với mình."

Bạch hiểu Nguyệt bi thương cười, hất hàm giọng điệu trêu đùa:

" cố kỉnh cậu hy vọng mình đi tiểu tại trên đây à. Giả dụ cậu thấy không ngại, vậy thì được." è Gia Gia thấy Bạch gọi Nguyệt gồm ý ý muốn làm thật, mắt thấy đã thế đến eo váy, cô xấu hổ đẩy đẩy Bạch đọc Nguyệt vào nhà vệ sinh. Bất ngờ Bạch phát âm Nguyệt bình thường đoan trang, nho nhã, lịch sự thường ngày thế bây giờ lại như một bạn khác. Lần sau có chuyện ảm đạm nhất quyết không khiến cho Bạch phát âm Nguyệt uống rượu nữa, say vào rồi thì làm càn chẳng ai quản nổi.

Bạn đang xem: Cưới nhanh và chỉ sủng một người bạch hiểu nguyệt

Bạch đọc Nguyệt đi mang đến nhà vệ sinh, dẫu vậy nhìn cố kỉnh nào lại hóa ra nhầm giữa nhà dọn dẹp nam với nữ, gắng là cô bước vào nhà dọn dẹp và sắp xếp nam. Đúng dịp một người bọn ông phía bên trong bước ra, làm ra của anh ta dễ nhìn đến thiết yếu không ngước nhìn. Chiều cao ngoài ra cao hơn hết Trình Lãng nửa mẫu đầu,da cũng trắng hơn, hai con mắt cũng trông đẹp hẳn nói chung tất cả những máy anh ta gồm đều đẹp hơn Trình Lãng. Bao gồm điều, nếu như cô không nhầm thì đó là nhà dọn dẹp vệ sinh nữ, rất đẹp trai như thế lại bị biến đổi thái, đúng là có chút nuối tiếc nuối.

Cứ thế, anh nhìn tôi, tôi chú ý anh. Người đàn ông kia nhìn cô nàng trước mặt siêng chú, lại say rượu làm cho càn, phụ nữ bây giờ làm sao chũm nhỉ, biết uống một chút rượu là lại chẳng để ý để tứ gì cả. Người bầy ông dửng dưng lướt qua cấp tốc chóng, cô cũng giống như bao cô bé khác, có thể lại bị bộ dáng phía bên ngoài của anh thu hút, anh không thèm quan tâm đến người thiếu nữ đang ngẩn fan nhìn anh nữa, vứt đi.

Bạch gọi Nguyệt đôi mắt thấy người đã bỏ đi, ngu ngốc bước vào nhà vệ sinh rồi một trận bi thảm nôn dâng lên, cô mửa thốc nôn tháo dỡ vào trong bồn cầu. Cô thề từ nay sẽ không khờ khạo mà uống rượu nữa, cảm xúc nôn thiệt sự rất cạnh tranh chịu. Sau khi nôn xong đã cảm xúc đỡ hơn chút ít, người cũng đã tỉnh rượu mấy phần, cô thề từ nay về sau sẽ không đần ngốc đi uống rượu nữa, xem xem phiên bản thân vày một tên không ra gì mà biến thành bộ dáng dọa fan thế này thiệt sự ko đáng.

Cô bước ra khỏi nhà dọn dẹp đã thấy è Gia Gia đứng đợi new biết hóa ra là bản thân đi nhầm bên vệ sinh. Cô nghĩ mang lại người bầy ông đó, cho nên anh ta bắt đầu nhìn cô như kẻ trở nên thái còn cô cũng nghĩ về anh ta là người biến thái nhưng thực tế cô mới chính là kẻ phát triển thành thái. Ấy da, thực sự là cũng phức tạp quá đi,không suy nghĩ nữa về nhà cùng Gia Gia nào.

Sau khi về nhà Gia Gia, Bạch gọi Nguyệt bao gồm một giấc ngủ hết sức ngon, vừa đặt lưng xuống giường đang đánh một giấc cho đến khi trời sáng. Cô tỉnh giấc dậy là dịp tiếng chuông điện thoại cảm ứng thông minh reo lên, cô nhận smartphone nghe ra là giọng của thím cô. Thím cô nói mời cô về tối nay đến dùng cơm, cô dạ dạ đồng ý trong vô thức.

Xem thêm: Những Nhận Thức Và Tự Liên Hệ Bản Thân Về Tư Tưởng Đạo Đức Hồ Chí Minh

Cúp đồ vật xong, cô ở trên chóng hồi tưởng lại số đông chuyện đang qua. Đúng là hầu như chuyện chẳng tính trước được điều gì, cô cứ tưởng sau hôm nay sẽ bao gồm một cái đám hỏi to đùng trong cuộc sống cô, mỗi bước tiến tới hôn nhân gia đình sống trọn đời cùng rất Trình Lãng, thay mà ngoảnh lại chẳng còn sót lại gì. Chỉ còn mình cô ngồi đây luyến nuối tiếc quá khứ.

Cô vỗ vỗ mặt, xốc lại tinh thần, ko nghĩ mang đến chuyện yêu thương nữa. Cô vẫn còn có nhiều người thân lân cận quan trung ương đến cô mà, đâu phải chỉ không bao gồm tình yêu thương là ko sống được. Nghĩ vẫn còn đó một người bố đang phía bên trong bệnh viện, cô và đúng là bất hiếu, từ nước anh xa xôi quay trở lại nhà, không đến thăm bố trước tiên lại vác xác chạy ngay cho tên kia. Hoàn toàn có thể là ông trời đang trừng phạt cô vì tội vô tấm với bố.

Cô vội vệ sinh cá nhân, chuẩn bị các máy đến bệnh viện thăm bố. Bước vào phòng bệnh, cô nhìn người bố đang nằm trên nệm bệnh. Cha cô là người đang sinh sống một cuộc đời thực vật, ngoại trù rất có thể hít thở không khí ra, ông bắt buộc làm một điều gì khác. Cô khổ sở ngồi trò chuyện cùng cùng với bố. Hoàn toàn có thể những lời này bố không hiểu, không nghe vào đầu dẫu vậy cô vẫn muốn rỉ tai với bố, đang lâu lắm rồi cô chưa tồn tại cuộc truyện trò nào với ba dài như vậy. Sắp tới thấy thời gian đã không còn sớm, cô nhìn không tính trời luyến nhớ tiếc hôn trên trán bố một cái rồi tạm biệt. Lần sau nhỏ sẽ lại đến thăm bố.

Ra khỏi bệnh dịch viện, Bạch đọc Nguyệt đến khách sạn chạm chán chú và thím. Chú với thím đứng không tính cửa hotel đón cô, chú với thím là người chứng kiến mối tình giữa cô với Trình Lãng, vậy mà hôm nay gặp lại bầy họ giả vờ như chần chờ chuyện gì xảy ra, còn trả mừng bắt tay hỏi thăm. Chắc chắn là chuyện hôm qua đàn qua sẽ có tin tức nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở mang đến qua. Bữa tiệc hôm nay cô cũng đại khái biết được có ý nghĩa gì.

Cô vẫn xin chào hỏi họ bình thường, rỉ tai được vài câu thì ko lâu sau bóng hình Trình Lãng chũm lấy tay Bạch Vân Khê xuất hiện trên sảnh khấu. Nam đàn bà tú, chuyện tình đẹp mắt đôi, lũ họ tuyên bố hai bạn sắp đính ước với nhau. Ai ai người trong nhà cũng đầy đủ vui mừng, miệng ko ngớt giờ đồng hồ cười. Ở dưới sân khấu chú ý lên trái thật lũ họ đứng ở bên cạnh nhau khôn xiết xứng đôi, ví như như địa điểm đổi lại là cô có lẽ trông thiệt sự rất bi thương cười, cũng trở nên không có khá nhiều lời chúc phúc cho vậy.

Bạch gọi Nguyệt không muốn tận mắt chứng kiến cảnh này nữa, chạy đến một góc khuất của hotel thu bản thân lại vào một trong những góc, chẳng ai xem xét cô, chẳng ai nghe biết sự xuất hiện của cô ngày hôm nay. Tình cảm của lũ họ là được sự thành toàn của cô, cô đúng là ngốc nghếch new chịu đựng nỗi nhức này một mình. Ao ước sao chút tình cảm bé dại này còn vương vãi lại sẽ bặt tăm không còn vương vấn gì nữa.