Bật tính năng tìm kiếm bằng giọng nói

Chapter 21 Minh Tây Tây cố gắng cốc nước hất mạnh tay vào người cô một giải pháp thô bạo….

Bạn đang xem: Bật tính năng tìm kiếm bằng giọng nói

Cô tròn đôi mắt ….. Diệp Tấn Du cũng cù ngoắt lại chú ý Minh Tây Tây…. Khuôn mặt Minh Tây Tây đang cực kỳ đỗi hờ hững bỗng chốc biến thành một nét biểu cảm đáng buồn hết mức… -Mẹ… - Cùng là 1 trong những tiếng “mẹ” tuy nhiên sao lúc cô ta nói theo thấy lắng đọng đến thế- con xin lỗi! Chỉ là… Chỉ là…. Bé thấy cô ta quá vô học với mẹ, phải con…. Diệp Tấn Du ôm siết lấy vai Minh Tây Tây, an ủi: -Thôi, con, nín đi! Cô ngồi đối diện nhìn nhị người đo đắn kịch hay đưa kịch liền comment một câu, với hai con mắt mở lớn tròn trĩnh: -Hai bạn đóng phim đó à? sản phẩm công nghệ lỗi cho cháu nhé, bác Du, sao hai bạn khóc cơ mà chả thấy tí nước mắt làm sao thế? Diễn xuất sắc hơn một chút mới được tín đồ ta trả những tiền đó. Diệp Tấn Du sững sờ chú ý cô, song mắt trong sáng ấy thốt nhiên từ bây giờ khiến bà thấy sợ hãi hãi. Ban đầu, suy nghĩ rằng, dại ngốc mang lại vậy duy nhất màn là hạ, bất ngờ cái gàn ngốc của cô nhiều lúc lại khiến cho bà kinh ngạc đến vậy…. Cô đá táo bạo ghế, hơi cúi người, gửi một tay ra, bóp rất mạnh tay vào cằm Minh Tây Tây chuyển qua gửi lại: -Xinh đấy! À… mà… sao khía cạnh cô lại dày như cả tấc phấn cố gắng này????? Mọi fan vốn đã chăm chú vào cái bàn có 2 mỹ nữ, ý lộn, 3 “mỹ nữ”, ni thấy lời cô nói, liền bật cười sảng khoái. Diệp Tấn Du uất không nói cần lời, bèn đưa ánh mắt sắc lẻm lườm một cái khiến cho không khí vào quán đột nhiên ngột ngạt hẳn. Cô lại thoắt cái quay lại với vẻ “hiền dịu” cùng ngây ngốc: -Bác à, cháu hỏi tí, anh ấy dạo này còn có hay ăn cơm ở trong nhà không? mẫu này, cô chắc chắn rằng với lương tâm là lúc ấy cô lãng quên mất vấn đề cậu đang ngụ cư ở trong nhà cô…. Diệp Tấn Du hững hờ đáp: -Nó ăn chỗ nào liên quan mang lại cô à? -Ơ… - Cô tròn mắt- …… chưa phải là bác bỏ không biết đấy chứ ạ? Thấy bà Diệp lúng túng, Minh Tây Tây khẽ khàng mở miệng to nói: -Nhã Tử tè thư, cô cần hiểu rõ chút kế hoạch sự, chẳng lẽ mặt cô dày đến cả đó? Cô ko chút suy xét vế phía sau, chỉ hí hửng cười cười cợt hỏi: -Cô hotline tôi là tè thư? Ái chà, tôi chưa khi nào được ai gọi như vậy! Minh Tây Tây trọn vẹn không có một chút khiếp sợ trước động tác cử chỉ ngây ngốc của cô. Cô ta khẽ cúi xuống rỉ tai với Diệp Tấn Du, rồi cả hai thuộc đứng dậy. Minh Tây Tây cười siêu mỹ miều dẫu vậy ẩn đâu đó bao gồm chút miễn cưỡng với gian xảo: -Cô đã thấy! Anh ấy là của tôi. Cô mỉm cười tươi, hai con mắt vẫn rét : -Hì hì! của cô ý thì của cô, dẫu vậy cô ko thuộc về anh ấy. Ha ha. bạn dạng tính cô vốn ghét cay ghét đắng những người dám lăng nhục cô, lần này chỉ cần Annie rứa thêm một câu thì đảm bảo an toàn trên phương diện báo mai sau sẽ mang tên cô ta, đằng trước có chữ “tử thi” ( Xác chết). Annie tức giận nhưng kìm mình lại, vẫn rặn ra được mẫu cười trả tạo: -Chào cô. Cô không nói gì chỉ đạp khỏe mạnh cái ghế. “Rầm” Âm thanh vang lên gồm chút mạnh mẽ mẽ. cùng với sẽ là tiếng la hét ai oán của Annie…. Cô ta tưởng như cần yếu giữ được bình tĩnh, nhưng kỹ năng sống hai mặt suốt mười bảy năm buộc cô ta ngừng lại, cô ta chỉ khẽ hừ một giờ đồng hồ rồi ngoe nguẩy bước đi. ………….. Đã mấy ngày rồi cô ko đi học, phần vày chán phần bởi chẳng muốn chạm mặt Triều Mỹ An. Vừa đến ký túc xá, cô “may mắn” được tận mắt chứng kiến màn “thanh trừng” của lũ chị khóa bên trên ……. “Bốp” “Bốp” Hai mẫu tát mạnh tóe ra lửa “hạ thẳng” vào người một cô gái…. -Tránh xa anh ấy ra! Tụi tao sẽ nhẹ tay với mày rồi đó! cô gái khá xinh đẹp đứng đầu nhếch môi căm hờn nói. lạ thay, cô gái bị đánh không nửa lời oán thù thán, phần lớn từng động tác cử chỉ đều mô tả sự bất phục. Cô dụi góc nhìn kỹ lại…. Jesus Christ!!! Đó là Triều Mỹ An mà! Cô cần yếu tin được….. loại đôi mắt kiên cường ấy lại được xuất phân phát từ một cô gái mềm yếu như Triều Mỹ An…. tuy nhiên lúc đó, bao gồm cái nào đó ngăn cản cô cứu giúp lấy TMA. Triều Mỹ An ngẩng khuôn khía cạnh sưng vù lên, nói: -Kiều Như Thủy, chị hà tất đề xuất làm vậy? Chị bao gồm giết em, tốt sao đi chăng nữa, thì em xác minh lại với chị, em không rời xa anh ấy đâu! cô bé được call là Kiều Như Thủy lồng lộn lên, hai con mắt long sòng sọc: -Mày….!!! -Anh Kiên là của em! Em sống vày anh ấy. Anh ấy là cuộc sống của em. Kiều Như Thủy mỉm cười đểu: -Mày không phải nói nhiều! Tao biết cả rồi! Triều Mỹ An đơ mình: -Chị nói cái gì? - Anh Prince yêu em gái anh ta đúng không? chủ yếu chị mày đang khai với tao vậy, mi chối ư? Chối này! Kiều Như Thủy đập đầu Mỹ An xuống đất…… có thể Kiều Như Thủy đã làm nhiều câu hỏi ghê tởm hơn tuy thế cô không thể nghe thấy gì nữa…. Cô cảm giác như mất toàn bộ các giác quan…….. Cô ta vừa nói gì? Anh Prince yêu cô? Vớ vẩn! làm thế nào anh ấy yêu thương cô được? Cô cùng anh là đồng đội mà!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Cô đờ đẫn không chú ý nổi vật gì nữa….. Và bỗng nhiên nhiên, toàn bộ tối sầm lại………. Cô té xuống nhàn nhã trên nền đất lạnh….. bỗng nhiên cô thấy được một bóng người quen thuộc…….. ____ end Chapter 21/1___ CHAPTER 21/2 Cô hay mộng đè tỉnh dậy, cảm thấy bàn tay mình đang được ai kia siết chặt…. Tưởng như êm ấm nhưng cũng thật lạnh…. Cô mở mắt…. số đông tưởng bạn mình được thấy là…… Nhưng….. Fan ngồi trước phương diện cô là người mà hiện giờ cô không muốn chạm mặt nhất…. Prince…. -Sao em lại bị ngất ở hoa viên trường thế?- Prince ấm áp nhìn cô.

Xem thêm: How To Hack Wifi Chuẩn Wpa /Wpa2 Wi Fi With Kali Linux: 9 Steps

Cô khẽ quay khía cạnh đi, nhưng lại rồi nghĩ: “ Anh ấy không có lỗi. Tất cả chỉ là vì …. Cuộc sống thường ngày này rũ bỏ anh ấy…” Cô bất chợt quay lại nở thú vui tươi, nũng nịu: -Anh ơi, em thèm kem. Dạo bước này, thấy mọi fan bận nên không dám đòi… He he… tiếng bị nhỏ xíu tiện thể luôn hén? Prince dí dịu ngón tay vào đầu cô: -Trời vẫn hơi lạnh, ăn kem vào ko tốt! Cô vẫn giữ lại nụ cười, tương đối nghiêng đầu vẻ “uy hiếp” nhìn Prince khiến cho anh bất giác rùng mình, cấp đứng dậy: -Thôi thôi, anh đi download đây! trơn anh ẩn sau cánh cửa, cô nhăn mũi… bị tiêu diệt tiệt! đi dạo này, cứ gặp gỡ chuyện gì là cô lại… bệnh rồi! Cô tự kết luận một câu vớ vẩn rồi trầm ngâm hồi lâu…. Rồi từ quanh đó cửa bao gồm bóng một cô gái bé dại nhắn, khuôn khía cạnh vốn rất gần gũi và xinh xắn, nay bao gồm chút sưng lên, dù trong khi đã dặm ít nhiều phấn…. Thấy cô gái có vẻ ngập ngừng, nghĩ ra thì cô chưa bao giờ xử sự tốt một chút với Triều Mỹ An… Úi, sao dạo này cô nghĩ những thế? Triều Mỹ An vâò cùng với Khương Mai Chi, hai tín đồ cùng xúm xít lại hỏi thăm, hết gọt táo khuyết gọt cam mang lại quay quay mang lại cô giường hết cả mặt… Và hiện nay cô đag chịu đựng một cực hình mới…. lần chần Mai đưa ra học nơi đâu món đàn vĩ thế nên mang lại “gảy” mang đến cô, ôi thôi, khỏi nói có tác dụng gì, tệ giống hệt như kèn lá của Võ Trạng Nguyên…. Cô chỉ gồm là bệnh không có cũng thành bao gồm thôi.. Híc híc… mà lại anh Prince đi đâu nhưng lâu cố gắng không biết…. Báo sợ hãi cô chịu đựng khổ nghỉ ngơi đây… Huhu… T_T Bức bối gớm gớm, cô nổi sùng lên, hét: -Khương Mai Chi, em có tía phương án nhằm chọn. -..??? -Một là em đi ngoài đây, nhì là em dừng mẫu tiếng bọn chết tiệt ấy đi, tía chị vẫn đi ngoài phòng. OK? bỗng dưng một tiếng nói của một dân tộc từ ngoại trừ vào: -Con số còn những mà, sao cô ko cho nhiều hơn ba phương án? Cô bặm môi quan sát ra cửa…. Lucifer….. lúc này cậu mặcple, thật là 1 trong những điều xứng đáng ngạc nhiên…. Nhưng tầm dáng nghiêm túc này, lần đầu tiên cô thấy làm việc cậu, lại khiến cô bên cạnh đó nhận ra… hưm.. Hưm.. Cậu gồm … một ít thôi nhé, đẹp trai. Và bên cạnh đó trong phòng chỉ từ mình cô tinh chỉnh và điều khiển được loại đầu ngu của mình, còn nhị cô nàng còn sót lại thì giật củ bơ. Cô lay lay Mai Chi, hỏi- vị cô không nghĩ là rằng Mai bỏ ra cũng thấy cậu đẹp mắt ^_^: -Sao em bất tỉnh thế hả? Khương Mai bỏ ra không há miệng nổi để trả lời chỉ đăm góc nhìn cậu một cách quá sức khiếm nhã…. Cậu bước lại gần, không nhằm mắt cho hai cô gái, à không, bao hàm cả mấy cô y tá vẫn ngây ngốc quan sát mình, chỉ chăm sóc bước …. Rồi cậu nhếch đôi môi đẹp chú ý cô kèm một tiếng thở dài: -Cô thảm tới mức này rồi à? Nghe câu nói chả biết chê hay khen ( lẩn thẩn quá! )… của cậu, cô đanh mặt, mở miệng bao biện liền mặc dù lời lẽ ko được.. ..cứng lắm: -Thảm á? Chớ không biết ai thảm hơn. Cậu quá bất ngờ : -Tôi “thảm”? -Ờ… thì bình thường… ma mơ cũng có thể có thấy anh mặc bộ đồ áo này bao giờ đâu…??? Cậu mỉm cười đểu nhưng đôi mắt lại lạnh nhạt nhìn ra cửa sổ: -Coi vậy cũng tinh đôi mắt nhỉ? -??? – Cô & cả những người dân ưa “hóng” chuyện đều thiếu hiểu biết ý cậu. Cậu nói: -Tôi vừa đi chạm chán “vợ không cưới”! Mấy cô y tá lè lưỡi quan sát nhau, ra là “hoa-đã-có-chủ”. bọn họ bấm bụng bảo nhau rồi lẻn ra ngoài hết…. Cô hơi khó chịu khi nghe cậu vạc âm từ bỏ “vợ chưa cưới” một cách tiện lợi như vậy bắt buộc bảo: -“vợ không cưới”, anh những “vợ” thật! Cậu vẻ ko hề suy xét lời cô nói nhưng chỉ ghẻ lạnh nhìn cô rồi ném một xấp chi phí lên bàn: -Đây là chi phí bồi dưỡng. Hơ… Cô vốn đam mê $$$ tuy vậy cậu làm vậy thì có phải thừa quá đáng không? Định nhục mạ tín đồ khác sao?!! Cô chưa hẳn robot đâu nhé! Cô cụ xấp tiền rồi nuốt viên tức cơ mà nói: -Anh bị khóa thẻ rồi mà? -Đừng lo. Tôi vẫn sẽ trả tiền cô đầy đủ. – Cậu khẽ mở miệng, vô thức nói, với vô thức cảm nhận ngay nhanh chóng mùi tanh tưởi của tiền lúc cô ném rất mạnh vào người cậu, hai con mắt vằn tia đỏ…. Rồi hốt nhiên nhiên, cô hét lên: -Sao anh đến ít cầm hả? . . . . Mọi tín đồ trong phòng không lường được phải đơ như robot không còn pin.... Sau, Cậu phì cười… Cứ nghĩ sao bây giờ cô ngốc lại có tự trọng ghê, ai ngờ, là chê không nhiều à?! Cậu quỳ khẽ xuống, mái tóc lưa thưa trước mắt như bịt đi loại tâm sự nào đó, khuôn khía cạnh cậu lúc đó rất đẹp huyền áo, khiến cho cô mặt đùng một phát đỏ bừng, tim đập lỗi nhịp,…. Đưa dịu xấp tiền bên bàn cô, cậu hờ hững nói: -Đây! Hãy tạo nên tốt! Tôi mong sẽ không còn phải thuyệt vọng vì chọn cô. Cô chú ý cậu, đôi mắt tím khẽ chớp…. Lại chớp…. Cậu nói vẻ gồm chút ngạc nhiên: -Cô đang sexy nóng bỏng tôi à? Cô xẻ ghế… ấy nhầm bổ giường loại rầm…. “ Ta đòi thêm nhưng mà hắn ko hiểu? Đúng là vật dụng ma vương keo kiệt!” Cậu không thân yêu mặt cô sẽ xị xuống, chỉ khẽ đưa mắt nhìn Triều Mỹ An một chút, ánh mắt ấy…. Như quan liêu tâm, như nuối tiếc nuối….. Đằng sau cánh cửa tựa hồ bao gồm một trơn người ảm đạm buồn chú ý vào với lại nhìn cây kem trên tay, một lúc quay đi, dáng cô đơn.... Cậu đi được một lúc, cô mới quay khía cạnh lại, rước một quả táo bị cắn gặm gặm, miệng c.h.ử.i thề: -Chết tiệt! Khốn kiếp! -Anh ấy là ai vậy chị?- Mai chi ngó mãi rồi bắt đầu khẽ hỏi cô. Cô nhăn nhó: -Tên điên! -Không đúng. – ngạc nhiên hai cô bé còn lại ôm đồm lại, phản bác cô. Cô bảo: -… chũm thì là gì? -Là handsome-boy/ Ice-boy!- Hai cô gái đồng thanh. Cô ngạc nhiên: -Handsome-boy? Ice-boy? Ơ… nghĩa là gì? “RRẦM” --------- over Chapter 21-------