Có ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau

Chúng ta đang đi qua thương nhớ mà không còn đề xuất vay/ cần nợ nần chỉ đong bởi cảm giác/ đề xuất sợ cuộc sống sau đây đang chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thiệt chặt/ bắt buộc lo ngại phần lớn giọt nước đôi mắt đã quên từng bỏng rát/ dù đau đến xanh xao…

*

Đã đi qua thương thơm nhớ

Chúng ta có niềm tin đi đến cuối khu đất cùng ttránh dù cho có đề nghị trả giánhưng lại cuộc đời… luôn luôn có tương đối nhiều ngã rẽ!

Phải đa số ai đã từng đi qua tmùi hương nhớbắt đầu thấy đơn độc chưa lúc nào là thiết bị ta mong chọn lựata chỉ lựa chọn sống bên dưới một căn nhà các lối vào cùng cửa sổđều luống hoa hồng rubi rạng rỡtối đêm quan sát ttách cùng đoán một vì sao giành cho họ vẫn hiện nay rõmọi điều ước ao?

Ta cứ đọng tưởng tượng về khu nhà ở với những người con ngày sauchúng thì khóc cơ mà bọn họ yêu cầu cười cợt dỗđút từng thìa thức ăn sâu vào chiếc miệng bé xíu nhỏvà thấy yêu thương trái đất qua ánh mắt của trái tyên ổn chưa biết về nhức khổđơn giản là ghét-thương…

Những buổi sáng tỉnh dậy Khi bọn chúng béo dần lênđang yêu cầu giành nhau tuýp kem tiến công răng cho ầm ĩđã liếc nhau trong bữa tiệc để gọi từng ý nghĩđang vắt tay nhau khi vui với bĩu môi dịp giận dỗikhông đề xuất sinh sống với chua cay…

Chúng ta tmùi hương phần nhiều ngày ít gió với các mâyphần lớn ngày chỉ nói cùng nhau bằng ánh mắtđông đảo ngày chỉ việc tựa vai đã thấy lòng thanh khô thảnmọi ngày mà lại nỗi đơn độc cũng cần được nlỗi phân tử muối hạt mặnnêm vào hồ hết bình yên…

Nhưng cuộc sống luôn luôn có tương đối nhiều vấp ngã rẽ chờ được đặt tênnhằm tín đồ tư tưởng lại hạnh phúcnhằm so đọ thiệt hơn đa số mất mátđể lần đầu tiên trong tim fan nghi ngại tình thân không hẳn là đồ vật duy nhấtbiết phương pháp có tác dụng tổn định thương…

Ngôi bên được trả về với mọi luống hoả hồng vànghành lang cửa số, lối đi… phải khnghiền lạiđông đảo vì chưng sao rồi cũng mang đến dịp đơ bản thân chđọng quan trọng sáng mãicác giờ đồng hồ cười con nít vẫn không đầy đủ nhiều tưởng tượng mang đến quãng đời ấyvà fan bước đi…

Chúng ta đang trải qua tmùi hương ghi nhớ mà không hề phải vaynên nợ nần chỉ đong bằng cảm giácnên sợ cuộc sống sau đây đã không thể nào ôm được ai kia trong tay thiệt chặtphải lo lắng đa số giọt nước mắt sẽ quên từng rộp rátcho dù nhức đến xanh xao…

Có bao nhiêu người đang trải qua tmùi hương lưu giữ nhưng mà quên được nhau?

Bởi vì chưng chẳng thể quên…

Bởi vì bắt buộc quênbắt buộc ta gọi cảm giác của tất cả triệu người trên cầm gianđã có lần yêu thương ai đó hơn chủ yếu bản thân mình!

Những mon ngày chỉ việc sống cuộc sống bình thườngnấu ăn lẫn nhau một bữa ăndownload một viên dung dịch khi tín đồ cơ nhức ốmtuyệt vuốt giùm gai tóc bay ngang khoảng mắt…nhưng ta biết chẳng dễ dàng gì ở bên cạnh người đượcchẳng dễ dàng gì hoàn toàn có thể sẻ chia…

Đã lúc nào fan mong muốn gọi tên taý muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà lại không thức giấcao ước chối bỏ cuộc sống này vị không đủ tình yêu duy nhấtước ao giọt nước mắt sau cùng vẫn rơi bên trên vai ta nhưng ko là ai kháchy vọng nhận thấy ta rộng tất cả phần nhiều mong muốn bên trên đời…

Chúng ta sẽ các lần chết đi cho dù vẫn sẽ mãi sau giữa bao ngườiLúc thấy được nhau tuy nhiên ko cách nào bước tớiLúc lướt qua nhau cùng nghe rõ nhịp tim của bạn cơ nhức nhóikhi rời cách nhau chừng mà ngay tất cả ánh mắt cũng không bước đi nổixót xa như thế nào hơn…

Người bao gồm biết bản thân mắc nợ chính phiên bản thân mìnhcđọng mãi loay hoay kiếm tìm đã cho ra một điểm tựakhông hẳn nhỏ fan này, không hẳn căn nhà này… mà lại là sống nơi đóvới một vòng đeo tay bao dung!

Ta không còn mong sống cuộc đời của những mẫu mã số chungyêu một người với rước một bạn khác…rồi từ yên ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnhtừ yên ủi bản thân người nào cũng hệt như vậy thôi???

Người vẫn giữ lại mang đến riêng rẽ bản thân một khoảng tầm trờimà lại đang chôn giấu vào tận góc trọng tâm hồn không tồn tại ánh sángtín đồ không muốn quan sát lại, không thích rơi nước mắt…dù trái tim hằng ngày từ bỏ nó làm cho mưa tuôn…

Bởi vị bắt buộc quênnên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thiết bị được mang lại bao gồm mình!

Chỉ các chiếc lá bắt đầu biết

Có những năm mon của bọn chúng tarơi theo mùa lá trước hiên nhàrơi không chạm đấtđể đều cuộc hồi sinh chưa bao giờ tất cả thậtthì có tác dụng cầm cố như thế nào biết họ trưởng thành giỏi mãi sau tphải chăng con?Thỉnh thoảng bọn họ đứng trong chiều tối bình yêngiữa tỉnh thành xa lạvới trường đoản cú hỏi giá bán nlỗi gồm thểlựa chọn làm cho 1 mẫu lá quà đụng đấvậy xanh biếc mãi trên đầu ngọn gàng gióhọ sẽ chọn lựa ra sao?

Có hầu hết mùa lá trước hiên nhàtheo năm tháng của họ rơi về đâucác cái lá vừa xanh non đã lìa cànhnhững chiếc lá sinh sống mang lại úa tiến thưởng rồi rơi va đấtnhững cái lá vừa chớm niềm vui vẫn chú ý ra mất mátcác chiếc lá mà lại khổ đau tuy nhiên hành thuộc hạnh phúc…bao gồm ai biết?thường thì bọn họ ngồi lại cùng với láng của mìnhngay lập tức chỗ đông người gấp vã nhìn nuối tiếcvà tự hỏi giá bán nhỏng gồm thểchọn lựa có tác dụng một mẫu lá thân nắng mưa giỏi nxay vào một trong những góc nhỏhọ sẽ lựa chọn ra sao?

Có phần lớn mùa lá trước hiên nhàtheo năm mon của bọn họ rơi thiệt mauko kịp nhớ tôi đã sốngnhững cái lá không lúc nào mọc ralàm sao biết xúc cảm đụng đấtnhững cái lá không bao giờ đi qua mọi ngày mưalàm sao biết xúc cảm của một tia nắngcác chiếc lá chưa bao giờ thiệt sự úa vànglàm sao biết cảm xúc của úa vàng (đang sinh sống trọn một đời lá…) không hề là cay đắng…làm thế nào biết cảm giác của toàn bộ đông đảo điều này?Lúc như thế nào đó chúng ta hy vọng rẽ ngang tuyến đường đã bước đingay trong lúc hình dung về đích đếncùng từ hỏi giá chỉ nlỗi bao gồm thểlựa chọn có tác dụng một chiếc lá đúng nghĩa một cái lá hay 1 loại lá không có gì nhằm nhớchúng ta đã lựa chọn ra sao?

Có trong những năm tháng của họ rơi theo mùa lá trước hiên nhàNhìn- đẹp- biết- bao…(còn cthị trấn họ gồm chấp nhận trả giá để rơi va đấtcó lẽ rằng chỉ các cái lá new biết….)?

*
Nhà thơ Nguyễn Phong Việt

Không phải lỗi của huê hồng vàng

Một ngày tình thân gõ cửacủa khu nhà ở bao gồm hoả hồng rubi nsống xuyên suốt tư mùa đón gióthiếu nữ cười xinhan toàn.

Bạn đang xem: Có ai đi qua thương nhớ mà quên được nhau

Nhưng cuộc sống luôn bao gồm vẻ ngoài riêngsáng nắng, chiều mưa, cùng tối về trong bãohoa hồng rubi cố các cánh hoa trước tiên dần héongười con gái cười quênbuồn tênh.

Có phần lớn ngày thời gian dừng ứ trong một giấc chiêm baohuê hồng quà bị tiêu diệt lặng…giờ đồng hồ chim hót xung quanh tê cũng hoá thành từng giọt nước mắtngười con gái cười cợt ngẩn ngơlẻ tẻ.

Chẳng có ai hiểu không còn nỗi nhức của sự hóng chờkhông có bất kì ai tin tình cảm lại mang về niềm tốt vọnghoả hồng tiến thưởng bỏ rơi bản thân phía bên kia đời sống…cô gái cười thiết thaxót xa.

Có bạn trách nát tình thân đừng gõ cửa ngõ ngôi nhàthì huê hồng đá quý vẫn rubi tươi nlỗi từng bao gồm năm tháng…thì người con gái cứ vô tứ nhưng mà vui sống…thì nắng và nóng, mưa, bão cũng chỉ như một mặt hồ nhoáng xao động…thì tiếng mỉm cười vẫn trong xanh dù cho có lẫn nước mắthồn nhiên.

Xem thêm: Tồn Tại Giữa Cô Đơn Không Em Là Điều Rất Khó, Lời Bài Hát Anh Chẳng Sao Mà

Rồi đôi lần trốn chạy khỏi ngôi nhà đã hết bình yênquặn lòng nhìn cho bao lần đông đảo nhân tình về qua phốhoả hồng rubi rũ bản thân kính chào mùa gióthiếu nữ cười mịt mờxác xơ.

Và cuộc ra đi Lúc nắng nóng chưa về trên thềm nhàhuê hồng đá quý ngơi nghỉ lại…tình thân ở lại…cô gái cười cợt nóiơ hờ.

Để thời gian đi không còn tứ mùangày người con gái trlàm việc lại…hoả hồng rubi chỗ khu nhà ở bỗng một mau chóng mai thức dậyngười con gái mỉm cười quenđơn độc.

Những trang nhật kí được viết ra nhiều hơngồm bi hùng vui, có ray rứt…hoa hồng quà rũ phần đa phân tử sương và nhận thấy nắngcô gái cười khúc khíchbình yên?

Một ngày tình thương lại gõ cửacủa khu nhà ở bao gồm huê hồng rubi nngơi nghỉ đang những mon nămcô gái cười nghi ngạichờ đợi.

Nào phải đâu hoa hồng tiến thưởng tất cả lỗiNào đề xuất đâu tình cảm làm trái tyên ổn bé người nhức nhóiNào nên đâu phần lớn cục cưng bất chấp ngày cô gái vô vọng vào mệt mỏiNào đề xuất đâu cuộc đờiNào phải đâu gian dối…Nào buộc phải đâu toàn bộ hồ hết điều đóngày cô gái biết yêu trở lại!

Từng bao gồm ngàgiống hệt như thế…

Từng tất cả ngàgiống như thếmột người con gái mỉm cười cợt yên ổn lẽ“V. không phải là người xứng đáng với tôi!”tôi chết yên nhỏng cây non vừa nảy lá sẽ bật rễ

Không còn tin nước chảy – đá mòn bên dưới sông sâukhông hề tin đã bước đầu thì nên cần thêm kết thúckhông còn tin thiên thần là đề xuất bao gồm song cánh…

Từng tất cả ngàgiống hệt như thếmột người con gái gào lên hăm hở“V. không đủ mức độ đem lại hạnh phúc đến tôi!”tôi bị tiêu diệt yên ổn nhỏng đứa tthấp tiến công rơi tờ chi phí bữa sáng độc nhất vô nhị ngày đó

Không còn tin qua bão giông mang lại trời nắng nóng đổqua đêm rét mướt nhiều năm vẫn thấy đnhỏ lửaqua đợt đau thú vui lại nở…

Từng có ngày như thếmột cô gái di động cầm tay tôi khôn cùng khẽ“V. chưa phải là chọn lựa của cuộc sống tôi!”tôi bị tiêu diệt im nlỗi người lữ khách giữa sa mạc rực rỡở đầu cuối rồi cũng sờ tay vào dòng nước ngọtvà…buông bỏ hơi thở…

Đã hết tin trái tyên ổn còn đập vào lồng ngực mình nữahết tin mùa hoa cúc đã còn xoàn trước mảnh sân nhỏkhông còn tin giờ chim hót Một trong những sớm mai mát mẻ…

Từng tất cả ngày hệt như thếmột thiếu nữ lay vai tôi xa lạ“V. không hẳn là fan tốt để tôi nương tựa!”tôi chết yên nhỏng đoá nhân tình công anh gục trước đầu ngọn gióchẳng còn tin ai quanh mình cảkhông có gì tin quan niệm tình cảm nhưng thiên hạ bảo nhau như kinh kệkhông còn tin ai có cứu giúp rỗi được ai nlỗi phnghiền lạ…

Từng bao gồm ngày hệt như thế…Từng có rất nhiều ngàgiống hệt như thế…Tôi không còn tin – Đã hết tin cùng cũng không còn tin mình hoàn toàn có thể có tác dụng fan tốt được nữa…(“V. chưa hẳn là tín đồ xứng danh cùng với tôi!”“V. không đủ mức độ mang đến hạnh phúc mang đến tôi!”“V. chưa hẳn là chắt lọc của cuộc đời tôi!”“V. không hẳn là tín đồ xuất sắc để tôi nương tựa!”