Cảm Nhận Của Em Về Nhân Vật Vũ Nương Trong Chuyện Người Con Gái Nam Xương

Bài văn mẫu sau đây giúp những em phát âm hơn về nhân đồ Vũ Nương, một người đàn bà xinh đẹp, hiền khô nết na mà lại lại phải chịu số phận ai oán bởi thói ghen tuông tuông bất hợp lí của ông xã và đa số định con kiến xã hội nghiệt ngã. Bài văn chủng loại phân tích nhân thứ Vũ Nương giúp các em cảm nhận thâm thúy hơn về số phận của nàng. Thuộc umakarahonpo.com tham khảo nhé!


1. Cảm nhận về nhân trang bị Vũ Nương

2. Lưu ý đến của em về nhân đồ vật Vũ Nương

3. So với nhân trang bị Vũ Nương

4. Cảm thấy về vẻ rất đẹp của Vũ Nương


*


Nguyễn Dữ là tác giả của tác phẩm danh tiếng mang thương hiệu "Truyền kì mạn lục". Ông sống ở nắm kỷ XVI quê ở thị trấn Trường Tân ni là Thanh Miện - Hải Dương. Ông là học trò của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm. Những tác phẩm của ông đã đóng góp không hề nhỏ cho nền văn học trung đại Việt Nam. Điển hình là "Truyền kỳ Mạn Lục" gồm có hai mươi câu chuyện nhỏ. Trong những số đó tiêu biểu là chuyện người con gái Nam Xương là mẩu chuyện thứ 16 của Truyền Kỳ Mạn Lục, được bắt đầu từ truyện "vợ phái mạnh Trương". Truyện biểu lộ niềm mến yêu sâu sắc của tác giả trước số phận xấu số của người thanh nữ trong làng mạc hội phong kiến, đồng thời ca tụng những phẩm chất xuất sắc đẹp của mình qua nhân vật chính Vũ Nương.

Bạn đang xem: Cảm nhận của em về nhân vật vũ nương trong chuyện người con gái nam xương

Nhân đồ vật Vũ Nương trong thắng lợi "Chuyện người con gái Nam Xương" được tự khắc họa là 1 người đàn bà mang các phẩm chất giỏi đẹp, là tín đồ phụ nữ dân dã xuất thân từ mái ấm gia đình nghèo nhưng nữ giới vừa bao gồm nhan sắc, vừa gồm đức hạnh. Tính đang thùy mị nết mãng cầu lại thêm bốn duy xuất sắc đẹp.

Vũ Nương được reviews là một người phụ nữ rất đẹp, đẹp như những câu thơ của hồ nước Xuân hương "vừa white lại vừa tròn". Vì vậy Trương Sinh nhỏ nhà hào phú đang xin với chị em trăm lạng rubi cưới phái nữ về làm vợ, cuộc hôn nhân không bình đẳng, đang vậy Trương Sinh lại có tính nhiều nghi, tốt ghen. Vậy nhưng mà trong đạo vợ ck nàng trầm trồ là một thiếu nữ thông minh, đôn hậu, biết chồng có tính nhiều nghi tuyệt ghen con gái đã "luôn duy trì gìn khuôn phép... Thất hòa" minh chứng nàng rất khéo léo trong câu hỏi vun vén hạnh phúc gia đình.

Hai vợ ông chồng sống hạnh phúc chưa được bao lâu, thì Trương Sinh phải tòng quân đi bộ đội nơi biên ải. Buổi tiễn chồng ra trận thiếu phụ rót chén bát rượu đầy chúc ông xã bình im "chàng đi chuyến này thiếp chẳng mong... Chũm là đầy đủ rồi". Ước ý muốn của nữ giới thật đơn giản chỉ vì con gái coi trọng hạnh phúc gia đình hơn mọi công danh sự nghiệp phù phiếm nghỉ ngơi đời. Trong những năm xa cách Vũ Nương yêu quý nhớ ông chồng khôn xiết kể: "Mỗi khi bướm lượn đầy vườn cửa mây bao bọc kín núi thì nỗi bi thảm chân trời góc bể lại không thể nào chống được".

Chúng ta có thể thấy rất rõ, trọng điểm trạng thương nhớ ck của Vũ Nương cũng đó là tâm trạng chung của không ít người phụ nữ thời xưa.

Xem thêm: Đặt Câu Hỏi Cho Từ Gạch Chân, Bài Tập Trong Tiếng Anh (Có Đáp Án)

"Nhớ nam nhi đằng đẳng đường lên bởi trờiTrời thăm thẳm xa xôi khôn thấuNỗi nhớ đàn ông đau đáu làm sao xong"

(Chinh phụ ngâm khúc - Đoàn Thị Điểm)

Nhân thiết bị Vũ Nương được tự khắc họa là 1 trong người vk chung thủy, một người người mẹ hiền, người con dâu hiếu thảo, đại trượng phu ra trận vừa tròn tuần thì thiếu nữ sinh nhỏ nuôi dậy con khôn lớn. Để bù đắp thiếu thốn vắng phụ thân của con thiếu phụ chỉ cái bóng của chính bản thân mình trên tường và nói là cha Đản, còn với mẹ ck già yếu ớt nàng chăm sóc mẹ khôn xiết chu đáo, dung dịch thang phụng chăm sóc như phụ huynh đẻ của mình. Bạn nữ đã làm lựa chọn chữ "công" với bên chồng. Đây là điều rất đáng để trân trọng của Vũ Nương bởi thời trước quan hệ mẹ ông chồng nàng dâu ngoài ra chưa khi nào êm đẹp nhất và cất đầy những định con kiến khắt khe.

Với tấm lòng hiền đức của Vũ Nương đàn bà con được mẹ ông xã khen ngợi, mô tả qua những tiếng nói cuối đời của bà: "Sau này trời xét lòng lành ban đến phúc đức giống như dòng tối tươi, xanh cơ quyết chẳng phụ con cũng giống như con vẫn chẳng phụ mẹ". Vũ Nương đó là người thiếu nữ lý tưởng trong xã hội ngày xưa: Công, dung, ngôn, hạnh. Là người thanh nữ có bao phẩm chất xuất sắc đẹp đáng lẽ phụ nữ phải được hưởng cuộc sống thường ngày hạnh phúc chí ít tương tự như nàng mong muốn đó là thú vui nghi gia, nghi thất - vợ ông xã con cái đoàn tụ bên nhau. Vắt nhưng cuộc sống đời thường của Vũ Nương tương tự như cuộc đời của người thiếu nữ xưa là số đông trang bi tráng đầy nước mắt. Bất hạnh của nàng ban đầu từ khi giặc rã Trương Sinh trở về, chuyện mẫu bóng của nhỏ thơ đã là Trương Sinh ngờ vực, rồi kết tội Vũ Nương. Con trai đinh ninh là bà xã hư, phụ nữ hết lời bày tỏ để thổ lộ lòng thủy chung, cố gắng hàn gắn hạnh phúc mái ấm gia đình có nguy hại tan tan vỡ những tất cả đều vô ích. Vốn gồm tính hay tị lại vũ phu ít học.

Đối lại cùng với tấm lòng nhân hậu, phẩm chất giỏi đẹp của Vũ Nương thì Trương Sinh sẽ đối xử với phái nữ hết sức tàn bạo "mắng nhiếc, tấn công đuổi nữ giới đi", bỏ không tính tai phần lớn lời bày tỏ của vợ và đều lời khuyên nhủ can của hàng xóm. Thuyệt vọng đến tột cùng Vũ Nương đành mượn cái nước quê hương để thổ lộ nỗi lòng sạch của mình. Thiếu phụ "tắm gội chay sạch mát ra bến sông Hoàng Giang ngửa cổ lên trời là than rằng kẻ bạc phận này duyên hẩm hiu... Phỉ nhổ". Nói rồi cô bé nhảy xuống sông trường đoản cú vẫn. Vũ Nương bị người thân trong gia đình nhất đẩy xuống mặt bờ vực thẳm dẫn đến thảm kịch gia đình.

Có thể thấy qua "Chuyện người con gái Nam Xương" của Nguyễn Dữ, hình ảnh người thiếu nữ hiện lên mang phần nhiều phẩm chất vô cùng xuất sắc đẹp "thà bị tiêu diệt trong còn rộng sống đục" với tấm lòng yêu thương con bạn Nguyễn Dữ không để cho sự trong trắng cao đẹp nhất của Vũ Nương bắt buộc chịu oan khuất cần phần cuối chuyện đầy ắp những chi tiết hoang con đường kì ảo. Sau câu chuyện của Phan Lang, Trương Sinh lập lũ giải oan cho vợ. Thanh nữ trở về trong núm rực rõ uy nghi tuy nhiên chỉ rẻ thoáng trong giây lát rồi mất tích mãi mãi. Vũ Nương mãi thiếu tính quyền sống, quyền hạnh phúc, quyền làm vợ, có tác dụng mẹ. Thảm kịch của Vũ Nương cũng chính là bi kịch của người đàn bà xã hội xưa. Bi kịch ấy không chỉ có dừng ở rứa kỉ XVI, XVII, XVIII nhưng mà đến vào đầu thế kỷ XIX Nguyễn Du từng viết trong truyện Kiều:

"Đau đớn ráng phận lũ bàLời rằng bạc phận cũng là lời chung"

Sự kết hợp thành công, hài hòa giữa yếu tố tự sự, trữ tình và yếu tố thực ảo, Nguyễn Dữ đã mang lại cho họ một câu chuyện đầy ấn tượng. Truyện mệnh danh Vũ Nương có vừa đủ phẩm chất tốt đẹp mang tính chất truyền thống nhưng cuộc sống nàng lại là hầu hết trang bi thiết đầy nước mắt. Vẻ đẹp số phận của cô gái cũng là vẻ rất đẹp số phận của người thiếu nữ trong làng hội phong con kiến cũ. Ngày nay chúng ta được sinh sống trong rứa giới công bằng dân chủ, tân tiến người phụ nữ là một phần của thế giới họ thừa hưởng những nghĩa vụ và quyền lợi mà nam giới được hưởng. Vậy bọn họ hãy phát huy những vẻ đẹp truyền thống lâu đời của người phụ nữ xưa và yêu thương trước số phận của họ.