Truyện

- tên truyện : Băng lãnh vương gia rất sủng vương phi tóc trắng- tác giả : Lão Lão - Thể nhiều loại : Xuyên không... More


You are reading

< xk> Băng Lãnh vương vãi Gia rất Sủng vương Phi Tóc Trắng.! _Lão Lão

Teen Fiction

- thương hiệu truyện : Băng lãnh vương gia cực sủng vương vãi phi tóc trắng- tác giả : Lão Lão - Thể các loại : Xuyên không, cổ đại, sủng, ngôn tình ...

Bạn đang xem: Truyện


Chương 23:

Thái hậu bị thái độ của Dịch Dương Cô Tuyệt làm đến mất hết mặt mũi cũng chỉ biết yên lặng ngậm bồ hòn làm ngọt. Trên gương mặt của Thượng quan liêu Khanh hiện rõ tía chữ: Rất hả hê.

Tuy hắn làm hoàng đế, nhưng những triều thần trong triều ít nhiều gì cũng bị Thái hậu thâu tóm. Nói trắng ra hắn chỉ là một bù nhìn, một rối bị người khác giật dây. Nay nhìn thấy bà ta cũng có ngày mất hết mặt mũi, không tránh khỏi cao hứng.

"Vương phi của ta từ khi nào trở thành là của Nguỵ Vương?" Thượng quan tiền Vân bỗng nhiên cất giọng. Phái mạnh nhân đều ích kỉ như nhau, lúc nhìn thấy vương phi trước của mình vừa hưu không lâu sau lại ngã vào vòng tay của nam nhân khác đều không tránh khỏi khó chịu. đặc biệt là phái nam nhân kia lại quá xuất sắc.

"Ngươi có tư cách gì nói chuyện với bổn vương?" Dịch Dương Cô Tuyệt phóng hỏa nhãn về phía Thượng quan liêu Vân. Hắn chính là chồng cũ của nàng sao? Hừ, kém cỏi, tầm thường. Dựa vào hắn ta mà dám cùng Dịch Dương Cô Tuyệt hắn tranh nữ nhân. Không biết tự lượng sức mình.

Thượng quan tiền Vân trước giờ tức thì cả hoàng đế cũng không để vào mắt. Hôm ni lại bị coi thường, lòng tự cao tự đại trổi dậy: "Dịch Dương Cô Tuyệt, ngươi nghĩ mình mà ai mà dám đứng trên đất ta mà kiêu ngạo."

Dịch Dương Cô Tuyệt rũ mắt nhìn nữ nhân vào lòng cười lạnh, ngón tay dong dỏng dài khẽ vuốt ve sầu vùng bên ngoài vết thương trên cổ nàng. Giọng lạnh lùng không cảm xúc: "Ngay cả Dạ đế ta còn không để vào mắt. Chỉ là một Vân Vương thấp kém, một Minh Nguyệt quốc nhỏ nhoi lại dám ra oai nghiêm trước mặt bổn vương. Thượng quan liêu Khanh thật đáng thương, là một hoàng đế vô dụng!"

Doãn Tâm nghe kết thúc mắt mở khổng lồ nhìn kẻ yêu nghiệt kia. Hắn thật oai phong nga, cả hoàng đế nhì nước cũng mắng thật sướng miệng. Nàng cắn cắn môi dưới tâm lí đấu tranh kịch liệt: nàng có nên tiếp tục giận hắn không a. Hắn dường như rất có quyền có thế, quậy rất vui a! Làm sao đây? Làm sao đây a!

Doãn Ái toàn thân như bốc hỏa. Nàng không xứng, vậy còn Doãn Tâm thì xứng sao? Doãn Ái hung hăng tiến tới nắm chặt tay Doãn Tâm dùng sức kéo mạnh: "Tiện nhân, ngươi tại sao cái gì cũng giành với ta. Phụ thân cũng thương ngươi, nam nhân cũng vì ngươi mà tranh đấu. Ngươi có gì tốt đẹp mà ai cũng yêu thương ngươi. Doãn Tâm ngươi là dã chủng, là tiện nhân. Ngươi..."

Ba!

Doãn Thiếu Chinh tức giận tát Doãn Ái khiến nàng ngã xuống. Hắn một phần cũng vì tức giận, một phần cũng vì muốn cứu nàng một mạng trước lúc Dịch Dương Cô Tuyệt xuống tay lấy thủ cấp của nàng.

Xem thêm: Bảng Mô Tả Công Việc Kinh Doanh, Nhân Viên Kinh Doanh Là Gì

Dịch Dương Cô Tuyệt hẳn là biết ý của Doãn Thiếu Chinh, cũng không so đo. Chỉ hướng Thượng quan lại Khanh cười lạnh: "Người hoàng thượng chọn hoà thân thật là...tồi tệ. Từng lời từng chữ chẳng khác nào một độc phụ."

Doãn Tâm nguýt hắn một cái - Hắn mới chính là độc miệng a!

Thái hậu lại lên tiếng: "Doãn Tâm vừa mới gả mang lại Vân Vương. Mặc dù hai bên đã hoà ly nhưng vẫn mang danh là khí phi sao lại xứng với Nguỵ Vương được. Quan liêu trọng nhất là, nàng nắm vào tay vật trấn quốc của Minh Nguyệt quốc. Không thể cùng ngoại quốc liên hôn được."

Nói tới nói lui vẫn là muốn hạ thấp danh dự của nàng. Dịch Dương Cô Tuyệt một tay vẫn quấn lấy eo ngọc của nàng híp mắt phượng nhìn thái hậu: "Muốn có giang sơn Minh Nguyệt quốc cũng không có gì khó, bổn vương cần gì đến Cung linh Xích hỏa. Nếu không tin quý quốc có thể thử xem bổn vương có khả năng đó tốt không. Nhưng ngược lại, nếu nàng gả mang lại ta Thượng quan tiền Khanh ngươi cũng không cần lo ngại có kẻ muốn lợi dụng nàng tạo phản."

Thượng quan lại Vân nhì tay giấu trong tay áo nắm chặt thành quyền. Dịch Dương Cô Tuyệt hắn biết được những gì?

Thượng quan Khanh không phải kẻ ngốc sao lại không hiểu ý của Dịch Dương Cô Tuyệt. Hắn liền cười giảo hoạt nhìn Doãn Tâm: "Hôn nhân đại sự dĩ nhiên phải hỏi người làm phụ thân là Doãn Tướng quân cùng với Chiêu Nghi rồi. Trẫm sao lại có thể ép hôn a."

Thượng quan lại Khanh làm vua cũng thật nhàn nhã đi, một câu nói liền đem mọi chuyện giao hết mang đến Doãn Thiếu Chinh còn hắn lại mang tâm trạng háo hức ngồi một bên coi kịch vui.

Doãn Thiếu Chinh cũng không suy nghĩ gì nhiều chỉ nhìn Doãn Tâm: "Tâm nhi, phụ vương luôn tôn trọng quyết định của con."

Nhìn thấy ánh mắt ước ao chờ của Dịch Dương Cô Tuyệt, nàng lại không biết làm thế nào.

"Ta...hay là không gả đi. Thật phiền thật phiền mà." Nàng thật sự cứ như thế bị hắn trói buộc a.

Dịch Dương Cô Tuyệt đen mặt, nàng dám không gả cho hắn. Hay là nàng vẫn còn tình ý với tên Thượng quan liêu Vân. Hắn tuyệt đối không mang lại phép nàng quay lại với chồng trước, tuyệt đối không!

" đối với chuyện này nàng không có quyền phản đối. Ta nói nàng gả, nàng không thể không gả. Nếu nàng dám kháng cự, ta không ngại đem nàng trói lại thẳng tiến tân phòng. Lời Dịch Dương Cô Tuyệt ta chính là mệnh lệnh."

Dứt lời, mặc mang lại nàng la hét, phản đối thế nào hắn liền một tay túm nàng rời khỏi. Vào lòng âm thầm quyết định từ bây giờ không đến nàng rời khỏi tầm mắt của hắn...

Mộy nhóm người bị bỏ lại ngơ ngác, những ánh mắt thù hận cùng đố kị tỏa ra khắp bốn phía...

*

Ở Vô Ảnh cốc, Khúc Tiên ngước nhìn những vì tinh trên trời, thở dài không biết bao nhiêu lần. Một bí mật sắp phải phơi bày, kiếp nạn của y cũng sắp đến. Vòng tuần hoàn cứ thế chuyển phiên tròn, liệu ai sẽ có được hạnh phúc...

----------

Tg: lúc ta đi quá xa các nàng nhớ réo ta trở lại nhớ...cũng như quá dài dòng thì nhớ hú ta 1 tiếng để không lạc đường a...#rikanguyen: nàng nếu thích thỳ cứ gọi ta là 'vy tỷ' được rồi....lun ao ước như vậy a...*ôm mặt*