Bài thu hoạch về bảo tàng chứng tích chiến tranh

Bài thu hoạch du lịch tham quan bảo tàng hội chứng tích cuộc chiến tranh gồm 2 mẫu bài thu hoạch tuyệt nhất.

Bạn đang xem: Bài thu hoạch về bảo tàng chứng tích chiến tranh

Qua đó giúp các bạn học sinh, sinh viên bao gồm thêm nhiều tư liệu tham khảo để biết phương pháp viết bài thu hoạch sau chăm đi thực tiễn tham quan bảo tàng chứng tích cuộc chiến tranh sinh động. Từ đó giúp thấy được từ vào nghiệt ngã, đối kháng đau về cả ý thức lẫn thể xác là việc khát khao, ý chí kiên cường vươn lên, phía tới tự do ngày càng mãnh liệt. Vậy sau đây là nội dung chi tiết 2 bài xích thu hoạch, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.


Bài thu hoạch thăm quan bảo tàng triệu chứng tích chiến tranh

Trước khi học môn Đường lối giải pháp mạng của Đảng cộng Sản vn tôi cứ nghĩ thiếu hiểu biết nhiều tại sao mình bắt buộc học môn này tương tự như các môn có liên quan nhiều đến chính trị? Nhưng suy xét của tôi đã thay đổi hoàn toàn khi bước đầu học hồ hết tiết đầu tiên, tôi thâm nhập nó không chỉ để xong các tín chỉ yêu cầu mà còn để nâng cao thêm số lượng kiến thức không nhiều ỏi của bản thân về lịch sử, về chiến tranh, về những đường lối của Đảng ta trước, trong với sau chiến tranh.

Chắc hẳn ai học môn Đường lối bí quyết mạng của Đảng cùng Sản vn đều đang một có một lần đi thăm bảo tàng chứng tích chiến tranh. Một nơi mà dĩ nhiên tôi sẽ không hề biết với sẽ đi đến nếu không học môn này. Bảo tàng chứng tích chiến tranh ra đời năm 1975 để gìn giữ những vật chứng của chiến tranh nhân dân Việt Nam. Trưng bày tại số 28 Võ Văn Tần quận 3, tp Hồ Chí Minh, trải qua những gì trưng bày, khác nước ngoài tham quan rất có thể phần nào phát hiện sự ác liệt của chiến tranh cũng giống như sự can trường của bạn dân Việt Nam.


Người Mỹ nói gì khi quan sát lại chiến tranh Việt Nam:

“Tôi thực sự xúc hễ khi được tận mắt ngắm các bức tranh trên bảo tàng’’, Christina Verderosa nói. (Việt báo.vn)

“Chúng tôi cho tới thăm Viện kho lưu trữ bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. Bảo tàng là 1 sự diễn tả lịch sử trực quan về đoạn đường tiến cho tới nền chủ quyền của vn - một con phố đẫm tiết đầy số đông xác bị tiêu diệt và bom mìn choán sát hết cả nuốm kỷ đôi mươi và được bắt đầu với trận đánh chống lại người Pháp. "Việt Nam tất cả quyền được hưởng thoải mái và độc lập," sài gòn đã viết, cùng ông hô lớn điều này để khuyến khích những chỗ đông người trên trung tâm vui chơi quảng trường Ba Đình năm 1945. Sự thử thách này đã được cho phép người Pháp tra dầu vào chiếc máy chém của họ (cũng được trưng bày trên bảo tàng), tuy nhiên chưa cho tới mười năm tiếp theo quân team Pháp đã ê mặt và bị hủy diệt tại Điện Biên Phủ. Và rồi mang lại lượt bọn chúng tôi. Hình ảnh khủng gớm về hành vi tra tấn, tàn sát, ném bom rải thảm, thuốc khử cỏ, hóa học làm rụng lá cây, nỗi khiếp sợ, hóa học dioxin được phun từ phi cơ, những binh bộ đội Việt cộng bị bán ra khỏi trực thăng hoặc bị kéo lê trên đường tính đến chết, đa số cuộc thịt chóc dân thường, và các chiếc xe bể chở chất napalm được những bộ đội Mỹ tinh chỉnh miệng mỉm cười nhăn nhở và được khắc dòng chữ The Purple People Eater - gian triển lãm tranh ảnh tố cáo tội ác khủng khiếp này, tất cả mười căn phòng, là toàn bộ những gì gây cảm xúc sửng sốt rộng về những hành vi của hầu hết là tín đồ Mỹ nếu không phải là bởi các nhiếp hình ảnh gia tín đồ nước ngoài”


* "Có một tốp phụ nữ và một bé bỏng gái chừng 13 tuổi mặc bộ đồ quần áo màu đen bị dẫn tới. Một bạn lính giằng đem cô bé xíu trong khi số đông tên khác giữ chặt cô bé xíu cho hắn tụt áo quần cô nhỏ nhắn ra. Hắn bảo: "Hãy coi nó ra làm sao nào!". Một thương hiệu nói: "Tao vẫn nóng đây!". Vào khi đàn họ lag bỏ áo xống cô bé, xung quanh toàn bộ bốc cháy: phần đa căn nhà, hầu hết xác chết. Người chị em của cô bé xíu xông vào để đảm bảo đứa con. Thế là một tên lính đá bà ấy các cú cùng một tên khác tát bà cực kỳ mạnh.

Họ chỉ ngừng khi Haeberle, một phóng viên ảnh, chạy tới để có thể chụp một loại ảnh. Họ đối xử như toàn bộ đó là chuyện bình thường. Rồi một thương hiệu nói: "Bây giờ bọn họ làm gì?". Một tên khác trả lời: "Giết nó đi!". Tôi quay mặt vị trí khác. Rồi tôi nhìn thấy những phụ nữ, cô nhỏ nhắn và cả lũ trẻ con đều chết" (Jay Roberts, phụ trách thông tin của đại nhóm Charlie).

"Thấp nháng một nhẵn phụ nữ, rồi loại đầu lộ diện phía sau sản phẩm rào. Đám bộ đội hét lên rồi phun vào cô ta và người đàn bà ngã xuống bị móc vào một cái cọc. Ráng là loại đầu của người phụ nữ ấy đổi mới điểm ngắm, họ bắn vào dòng đầu, hoàn toàn có thể thấy xương sọ văng ra từng mảnh. Tôi thiếu tín nhiệm vào đôi mắt mình nữa. Dọc tuyến đường mòn chúng tôi gặp mặt hai đứa trẻ: một đứa lên bốn và một đứa lên năm, tôi đoán vậy. Một người bắn vào đứa trẻ bé dại hơn với đứa trẻ khủng hơn xả thân để che chắn cho nó. Thương hiệu này nhả sáu phạt đạn vào bạn thằng bé.

Sau đó chúng tôi gặp mặt một người bầy ông với hai đứa con trẻ khác, chúng nhỏ nhắn tí xíu, một nhỏ bé trai và một nhỏ nhắn gái. Phần lớn tay súng nổ súng và giảm họ ra làm đôi. Đứa bé xíu trai bị mến vào cánh tay với cẳng chân. Thằng nhỏ nhắn nhào về phía shop chúng tôi trong sự hết hồn kinh hoàng, fan nó đầy máu. Tôi quỳ gối nhằm chụp hình ảnh thằng bé nhỏ và một fan lính cũng quỳ gối cạnh tôi để phun nó. Phát đầu tiên hất ngửa thằng nhỏ bé ra phía sau, phát đồ vật hai hất tung nó lên cao, cho phát thứ bố thằng bé rơi xuống.


Bắn xong xuôi tên này vứt đi dửng dưng. Không tồn tại một chút biểu lộ nào trên bộ mặt của hắn ta, không tồn tại một chút mô tả nào trên khuôn mặt của toàn bộ những người lính Mỹ. Chúng ta phá hủy, giết hại với một vẻ hoàn toàn thản nhiên, cùng với vẻ của fan đang làm cho một các bước bình tâm" (Ron Haeberle, phóng viên ảnh thuộc đại team Charlie).

* "Có một ông già núp vào hầm trú ẩn. Ông ta ngồi co rúm lại vào đó. Một ông già khôn cùng già. Viên trung sĩ David Mitchell gào lên: "Giết nó đi!". Thế là một trong ai đó giết ông già.

Chúng tôi lùa bọn ông, đàn bà, trẻ sơ ra đời giữa làng, một làng đơn chiếc như một hòn đảo nhỏ. Trung úy Calley xông tới cùng nói: "Các người có biết phải làm những gì với bọn họ không?". Rồi ông ta bước đầu xả súng phun họ với ông ta bảo tôi cũng đề nghị bắn. Thế là tôi nhét bốn băng đạn vào khẩu pháo M16 của tôi, có tất cả 68 viên cùng tôi phun thẳng vào họ, tôi vẫn giết khoảng 10-15 người" (Binh sĩ Paul David Mead).

Xem thêm: Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà The Bells Of Notre Dame De Paris, Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà

* "Tôi ko nhớ gì hết ngoài ra người dân xóm bị giết. Ngày tiết chảy khắp phần đa nơi. Cả những lính Mỹ domain authority trắng cả những lính Mỹ da black đều bắn, giết. Họ phun bửa những chiếc đầu làm cho đôi và rất nhiều lính Mỹ trên tín đồ dính đầy đủ mảnh thịt. Họ đang giết của mình một đứa đàn bà 24 tuổi với một đứa cháu nhỏ dại 4 tuổi" (Từ lời nói lại đến tờ Time của chị ấy nông dân Đỗ Thị Chúc, tín đồ thoát chết trong vụ thảm sát).

Khi bước đi vào phòng trưng bày tại tầng trệt, tôi cùng mọi bạn được chị hướng dẫn viên du lịch giới thiệu, thuyết minh về hầu hết giai đoạn, đều điểm mốc trong cuộc binh lửa này trong định kỳ sử. 22 năm kháng chiến chống mỹ cứu nước cứu nước, 22 năm dân chúng ta nói bình thường và những người dân cộng sản thích hợp đã phải chịu đông đảo đau mến mất mát rất là to lớn: người mẹ già mất con, vk mất chồng, bé mồ côi phụ thân mẹ, gần như người luôn phải ẩn nấp vì luôn luôn bị theo dõi, thẩm tra soát,…và sẽ ảnh hưởng tra tấn dã man thậm chí là là rất có thể bị giết khi bị địch bắt…. Trong những năm tháng tưởng chừng như không thể như thế nào qua! 22 năm, liên tiếp hứng chịu hồ hết cơn khó chịu của Mỹ - Diệm, là đối tượng trực tiếp của hàng vạn tấn bom đạn, hàng ngàn tấn chất khai quang thả xuống đầu dân ta. Đã từng chịu các trận càn khốc liệt của địch, tưởng như nhân dân khu vực miền nam và lực lượng lính cụ Hồ quan trọng nào vượt qua được. Nhưng đằng sau sự lãnh đạo của Đảng, với những chiến lược sáng sủa suốt, chấp thuận quyết trọng điểm họ đã đánh nhau và sẵn sàng hy sinh tính mạng của chính bản thân mình vì độc lập, thoải mái của Tổ quốc.


Tuy đã nghe chị hướng dẫn viên du lịch thuyết trình trước tuy vậy khi đi vòng quanh khoanh vùng trưng bày chính trên tầng trệt tôi thật sự bị sốc. Tôi không tin tưởng vào những gì đang bày ra trước mắt mình. Đó thành phầm do những nhỏ người tạo nên cho thiết yếu đồng loại của họ hay sao? Tôi chú ý trong ánh nhìn ngần ngại, tôi thấy sợ.

Khi chú ý bức hình ảnh trên đây chắc rằng ai trong họ cũng vẫn thắc mắc: lý do một mẫu ống cống mà lại được trưng bày ở trong bảo tàng như vậy?

Không chỉ vậy, trong lúc dân ta sẽ kêu khóc thì chúng cười sảng khoái, chụp ảnh “lưu niệm” bên cạnh 1 phần thân thể của đồng chí ta (sản phẩm bom đạn của chúng), chúng lấy xác người để làm chiến lợi phẩm.

Xem hầu hết bức ảnh mà tôi cứ từ hỏi bản thân “Những con người đó có trái tim hay không mà có thể hành cồn như vậy?”. Bọn chúng giết bạn và xem chính là niềm hãnh diện. Chúng đối xử với bọn họ tàn bạo tàn ác vậy mà cỗ đội họ thì lại đối xử không còn mức hiền từ với chúng. Nguyên nhân những con người “tiến bộ” ấy lại lose kém họ xa như vậy? tự đó mới thấy được lòng nhân ái của con người vn to lớn tới mức nào. Đó là bốn tưởng của Bác, của Đảng và của nhân dân ta trong hồ hết thời đại. Tôi thấy hạnh phúc và trường đoản cú hào hơn thế nữa khi bản thân là người việt Nam.

Sau một giây phút lắng lòng hồi ức về vượt khứ, tôi liên tục rảo bước trong Bảo Tàng. Tôi bước ra ngoài và tiến tới khu “Chuồng Cọp” - một chiếc tên phần nào hiện hữu được số đông ngày mon bị tra tấn đọa đày của những nạn nhân của cơ chế lao phạm nhân thời Ngô Đình Diệm cho tới Nguyễn Văn Thiệu. Tuy vậy đã được dạy, được nghe các nhưng tôi thực sự bàng hoàng khi nhìn những bản - biểu đồ biểu đạt mạng lưới ngục tại miền nam Việt Nam.


Chỉ tính riêng gần như nhà tù nhân thật sự lớn thì mật độ của nó cũng đã khiến cho ta đề nghị choáng ngợp. Chỉ ở khu vực Sài Gòn và kề bên đã có đến 3 đơn vị tù lớn (kí hiệu màu sắc đỏ), hàng chục nhà tù bài bản vừa và cho hàng mấy chục bên tù nhỏ. Ở giữa những lao tù hãm ấy, biết bao đồng chí cách mạng của dân ta đã buộc phải chịu phần đa cực hình, nên trải qua mọi tháng ngày có thể nói là còn hơn ở địa ngục. Cũng ở hầu hết nơi ấy, những nữ đồng chí cách mạng của chúng ta cũng phải chịu đọa đày… Đây là công ty tù Thủ Đức, nơi giam giữ những đàn bà Việt phái nam yêu nước tham gia chuyển động chống thiết yếu quyền tp sài thành cũ.

Còn đây là phòng giam khác biệt ở Thủ Đức, có cách gọi khác là phòng kỷ công cụ an ninh, hay còn gọi bằng cái thương hiệu nghe rùng mình rộng nữa, chính là “Hoả lò”, cùng vì cái chống giam ấy vượt chật chội, lạnh bức; chật chội đến nỗi các tù nhân cần thay nhau ra cửa đứng nhằm hít thở khí trời.

Tại Côn Đảo, bọn chúng đã tạo ra “chuồng cọp”. Chuồng Cọp chưa phải là chỗ nuôi cọp, mà là 1 trong kiểu xà lim đặc biệt quan trọng dùng để giam giữ những người việt nam yêu nước mà lại Mỹ - ngụy khép họ vào một số loại ngoan gắng nhất. Vào một không khí chật không lớn với diện tích s 1.5m x 2.7m x 3m, fan tù bị khóa nhì chân lại, bị tra tấn dã man… Ăn uống, lau chùi cũng trong 1 không khí ấy… “Chuồng cọp” chỉ được phác họa lại ở kho lưu trữ bảo tàng nhưng tôi đã cảm thấy như mình vẫn ở Côn Đảo và cảm thấy được sự tàn khốc thực sự sống đây. Tôi thấy rùng rợn, diễn lại đa số cảnh tra tấn tội nhân binh của bọn đế quốc thiệt dã man, không hề tính fan mà cảm thấy sự bất khuất, kiên trì của những người dân cộng sản yêu nước.

Sự đàn áp dã man của chúng đã gây nên các chiếc chết bi đát của các tù nhân. Thật dâu bể khi chú ý đồng bào của chính mình phải đỏ máu, còn chúng, chắn chắn đang mừng rỡ “đếm” rất nhiều “thành tích” cơ mà chúng đã dành được..!

Không chỉ có “Chuồng cọp”, tôi cùng mọi fan còn được quan sát thấy chiếc máy chém, chiếc máy chém này từng khiến cho kinh hoàng cho lưỡng lự bao người dân khu vực miền nam dưới kẻ thống trị với chiến dịch “Lê trang bị chém đi khắp miền Nam”. Chiếc máy chém đầu tiên được chuyển động tại Pháp năm 1792, kế tiếp thực dân Pháp gửi sang để bọn áp trào lưu nông dân của việt nam năm 1911. Kế tiếp không lâu cái máy chém trang bị hai cũng khá được đưa sang. Đến năm 1960 người ở đầu cuối bị chém sử dụng máy chém là chiến sỹ Hoàng Lê Kha, tỉnh giấc ủy viên thức giấc Tây Ninh. Với ai đã từng nhìn thấy chiếc máy chém này, không có bất kì ai là không hẳn khiếp sợ. Chỉ việc lưỡi chém ấy rớt xuống thì đầu cùng thân sẽ bóc rời nhau. Tôi bắt buộc tưởng tượng được vì sao họ lại chuyển ra bí quyết giết tín đồ dã man như vậy?

Bị tra tấn, lũ áp mọi rợ là thế, nhưng phần nhiều các chiến sĩ đều đang vượt qua. Lừng chừng động lực nào đã giúp cho ý chí của họ trẻ khỏe kiên cường, quá qua toàn bộ như vậy. Phải chăng lòng yêu nước đã hỗ trợ họ thành công mọi thách thức trong chốn lao tù, để mãi mãi kiên cường giữ lấy kín cách mạng, góp thêm phần làm nên thành công của dân tộc bản địa ta ngày nay. Tôi tự hỏi nếu mình làm việc trong thời đó liệu mình bao gồm làm được như vậy?


Và hậu quả thì sao? đầy đủ mảnh rừng xanh tốt, những vùng đất đầy sự sống, vớ cả chỉ từ là bình địa ko chút sự sống!

Chất độc màu da cam không những tiêu diệt cây thay mà còn bài trừ cả con người trên mảnh đất ấy. Có fan trực tiếp là nàn nhân của độc hại màu domain authority cam, chịu phần lớn thương tổn về thể hóa học lẫn tinh thần. đề nghị mang trên mình một cơ thể không trọn vẹn, họ có cân nhắc gì..! Ắt hẳn bọn họ cũng phần nào cảm thấy được!

Có thể phần nhiều nỗi nhức trực tiếp bên trên thân xác họ còn dìu dịu hơn là lúc họ sinh ra những người con phải chịu hậu quả từ độc hại da cam… từng sinh linh bé nhỏ tuổi chào đời là niềm hạnh phúc mập mạp của những mẹ, nói làm thế nào cho hết nỗi sững sờ và nỗi nhức khi ôm trên tay một sinh linh vừa chào đời với những thương tật bên trên mình vày chất độc màu domain authority cam..?

Chúng nào gồm tội tình gì mà đề nghị chịu số phận: dị hình kì quái ngay từ lúc còn trong bụng mẹ, xuất hiện bị thiểu năng trí tuệ, không phát triển được như fan thường, bị dị tật,…! thật tội nghiệp, chúng chỉ là số đông nạn nhân của chiến tranh! Chỉ vị một nguyên nhân duy nhất: phụ thân mẹ, ông bà là đối thủ của chính sách Mỹ - Diệm xuất xắc chỉ 1-1 thuần là fan dân bên trong vùng nghi ngại của chúng, là những người hít thở bầu không khí đầy chất độc hại da cam

Hậu quả của cuộc chiến tranh còn đó, kết quả của chất độc hại da cam cũng còn nguyên hình! Đảng, đơn vị nước và nhỏ người vn đã trổ tài trong tự do để giành lại quyền hạn cho những nạn nhưng lại ấy, những người đã trực tiếp hoặc có thân phụ anh là bạn hiến tiết xương vì độc lập dân tộc nhưng lại đang tiếp tục gánh chịu hầu như nỗi đau béo khiếp. Dù cho tới lúc này thế giới cũng đã có không ít hành hễ thiết thực để xoa dịu nỗi nhức của nạn nhân độc hại màu domain authority cam, nhưng mà chữa làm sao cho hết lốt thương thể xác với vết thương tinh thần đã in in sâu trong con tín đồ này!

Không chỉ bao gồm nạn nhân nhiễm chất độc màu domain authority cam mà những người lính núm Hồ năm xưa, hiện nay mỗi khi trời trở gió là lại đau nhức, hậu quả của rất nhiều viên đạn, trái bom và những hình thức tra tấn dã man của giặc Mỹ. Nhìn phần lớn hình hình ảnh đáng sợ trưng bày trong các gian chống của bảo tàng, ko ai có thể tin được rằng bọn chúng ta, một dân tộc bản địa với hình thể nhỏ tuổi bé lại rất có thể chịu đựng cùng vượt qua được sự tàn bạo ấy. Chắc rằng không ở đâu được chúng khuyến mãi ngay cho các bom đạn như Việt Nam. Nhiều về cả số lượng lẫn chủng loại, kích thước cũng tương tự sức tàn phá. Để lại hậu quả kinh khủng trên con bạn và đất nước Việt Nam.

Khi thăm quan bảo tàng hàng loạt thắc mắc được để ra, và cũng sản phẩm loạt thắc mắc rơi vào trong yên ổn lặng, không có câu trả lời, sự phẫn nộ bùng lên rồi lại lắng xuống. Toàn bộ đều được biện minh bởi một lý do duy nhất: Chiến tranh! Phải, chỉ bao gồm hai từ bỏ “chiến tranh” thôi mà đưa về nhiều đau thương quá, cuộc chiến tranh gây mất mát các quá, thương tổn về tinh thần do cuộc chiến tranh gây ra đau khổ quá! cơ mà dù sao thì chiến tranh đã và đang qua, họ đang sống cùng học tập vào thời bình, thành quả mà phụ vương ông ta đã cần đánh đổi bởi máu và nước mắt trong suốt những năm dài trường kỳ kháng chiến, bọn chúng ta, những lớp trẻ tương lai, số đông người có không ít khát vọng và ý chí, có nhiệm vụ và bổn phận yêu cầu làm cho tổ quốc ta giữ danh thiên sử với phần lớn thành tựu trong các mặt của đời sống cùng xã hội, và dần dần xóa vứt đi vết yêu quý của chiến tranh. Xóa khỏi đi vệt thương của chiến tranh không có nghĩa là để cuộc binh cách chống Mỹ lấn sân vào quên lãng, mà chúng ta và các thế hệ bé cháu trong tương lai càng phải ghi nhận về cuộc chiến tranh để biết được giá trị của hòa bình, trân trọng từng thời gian mình được sống trên giang sơn hòa bình, thống nhất với độc lập!

Bảo tàng bệnh tích chiến tranh đã giúp tôi, một sinh viên đang ngồi vào giảng đường, thấy rõ hơn phần đa tội ác cuộc chiến tranh của bầy đế quốc, đàn tay sai đã tạo ra cho nhân dân Việt Nam, và cảnh báo tôi phải ra sức học tập tốt, cố gắng phấn đấu hơn nữa để đền đáp công ơn của rất nhiều người đã xẻ xuống vì nước nhà Việt nam giới thân yêu. Chỉ bằng vài trang viết thì cần thiết nào miêu tả hết những cảm giác và thực sự của cuộc chiến tranh, tôi nghĩ trường hợp là người vn hay bất kì ai đặt chân lên tổ quốc Việt nam đều cần một lần ghẹ thăm bảo tàng chứng tích chiến tranh, để có thể thấy được 1 phần của nỗi đau đang hằn lên thân xác bé người việt nam nói riêng và tội ác của cuộc chiến tranh nói chung. Mỗi chúng ta phải nhìn vào này mà ý thức sự diệt diệt, man rợ của chiến tranh, từ bỏ đó chung tay cống hiến để giữ gìn hòa bình cho đất nước mình với hướng tới độc lập toàn vậy giới.


Bài cảm nhận chuyến du ngoạn bảo tàng triệu chứng tích chiến tranh

Có lẽ không nhất thiết phải nói những về kho lưu trữ bảo tàng “Chứng tích chiến tranh” này cả thì bất cứ ai, nói cả những người chưa bước chân vào bảo tàng cũng biết trong bảo tàng trưng bày đa số gì. Vâng! Đúng như thế, không liệu có còn gì khác khác ngoài câu chuyện về cuộc đấu tranh hào hùng cản lại đế quốc Mĩ với tay sai một trong những trang sử vẻ vang của dân tộc ta!

Bước vào bảo tàng, loại nhìn đầu tiên của tôi là những cỗ máy chiến tranh thật tân tiến vào thời đó, như thế nào là: xe tăng, máy cất cánh chiến đấu, bom cùng súng đạn, rồi thứu tự tôi đi tham quan du lịch qua những gian đơn vị trưng bày hình hình ảnh nào là: những thực sự lịch sử, cỗ sưu tập hình ảnh phóng sự hoài niệm, bệnh tích tội ác với hậu quả cuộc chiến tranh xâm lược, chính sách lao tù hãm trong chiến tranh xâm lược, nhân dân quả đât ủng hộ việt nam kháng chiến, tranh trẻ em “Chiến Tranh cùng Hòa Bình”, phần lớn con tín đồ sau cuộc chiến tranh (Đa số là bọn họ là đầy đủ nạn dân của độc hại màu domain authority cam) lúc tôi đi mang lại đây với tôi thấy trưng bày mô hình của hai đứa nhỏ nhắn bị độc hại màu da cam mà không ra đời, đến đây cảm xúc cảm dấn về hậu quả chiến tranh đã để lại như vậy nào, thiệt là cảm động, thật là yêu quý tâm!! nhưng khi đi đến gian đơn vị mà tín đồ ta dựng lại đơn vị tù ở Côn Đảo: “Chuồng cọp” thiệt rùng rợn, diễn lại đầy đủ cảnh tra tấn tù đọng binh của bầy đế quốc thiệt dã man, không còn tính fan gì cả, người xem nhiều hơn cảm cảm nhận ghê rợn mang lại buốt xương như thế nào tuy nhiên đó chỉ nên những quy mô được dựng lại!

Và tôi cũng được các chị hướng dẫn viên xinh đẹp nhất giới thiệu, thuyết minh về phần đông giai đoạn, hầu hết điểm mốc vào cuộc kháng chiến này trong định kỳ sử. 22 năm kháng mỹ cứu nước, 22 năm quần chúng. # ta nói thông thường và những người cộng sản nói riêng đã buộc phải chịu đa số đau yêu thương mất mát lớn lớn như vậy nào: mẹ già mất con, bà xã mất chồng, con mất cha, không cha mẹ mẹ, hầu hết con bạn không biết phụ thuộc vào đâu mà lại sống lúc xung quanh luôn luôn có người kiểm tra, theo dõi, tra tấn dã man thậm chí là hoàn toàn có thể giết người khi buộc phải hay chỉ dễ dàng là thích. Trong thời điểm tháng tưởng chừng như không thể nào qua! 22 năm, liên tục hứng chịu phần nhiều cơn giận dữ của Mỹ – Diệm, là đối tượng người tiêu dùng trực tiếp của hàng chục ngàn tấn bom đạn thả xuống đầu dân ta, đã có lần chịu phần lớn trận càn khốc liệt của địch, tưởng như nhân dân khu vực miền nam nói riêng và lực lượng bộ đội cụ hồ nước nói bình thường không thể làm sao vượt qua được, phần đa hình ảnh tàn ác với đẫm huyết ấy vẫn hôm mai ám hình ảnh những giới trẻ đã có dịp bước chân vào kho lưu trữ bảo tàng như chúng ta!