BÀI THƠ ĐÔI DÉP CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN TRUNG KIÊN

Thể thơ: Thơ từ doThời kỳ: Hiện đại12 bài xích trả lời: 12 thảo luận45 tín đồ thích: mediocre_man, ngocphucc3sh4, tranhoangdat, kecodon, Đặng Thế Quyết, lebichthuy, Vicidi, Nh0k_ng0^, Nguyệt Thanh, kokohamãng cầu, Sahara, nhược thủy, dathao, hoangnh, nhan85204, mailanngoc282, nhím bi tráng, phal_sa, Nhisocola, hoa tran, met_socola, BraseroVik, michelnguyentam, lê viết sự, Teo_b

Bạn đang xem: Bài thơ đôi dép của tác giả nguyễn trung kiên

by, Mr Nguyen, darktxix, rừngxanhtâyngulặng, lieungannhi, Vương Phong, Duongvehoanghon, Phạm Thôn Nhân, hột mít, hoalucbinh, sokhanhchungtinh1412, tranphuogthao, hang1012, phamthuha_neu, ruadien2811, binhhotbit, Thi Hoàng, Miêu Miêu, pmn, Vũ Mạnh Quang, Trần Thái BảoTừ khoá: tình thân (768) thơ phổ nhạc (581) thơ đoạt giải (47)
- Bàn tay (Phan Thị Thanh hao Nhàn)- Quà Tặng vào chiến tranh (Trần Mộng Tú)- Những lá thư viết trên tuyến đường (Olga Berggoltz)- Melbourne ngày thu không chỗ dựa (Hư Vô)- Em đang của riêng biệt anh... (Nguyễn Anh Tuấn)
*

Bài thơ đầu anh viết Tặng Ngay đến emLà bài xích thơ anh nói về song dépKhi nỗi lưu giữ ở trong tim da diếtNhững đồ tầm thường cũng viết thành thơHai cái dxay cơ gặp gỡ từ bao giờCó yêu nhau đâu cơ mà chẳng rời nửa bướcCùng đảm nhiệm các nẻo mặt đường xuôi ngượcLên thảm nhung, xuống cat bụi, thuộc nhauCùng bước, cùng mòn, không kẻ phải chăng tín đồ caoCùng chia sẻ sức người đời chà đạpDẫu vinc, nhục ko đi cùng tín đồ khácSố phận chiếc này dựa vào sống mẫu cơ.Nếu ngày làm sao một mẫu dxay mất điMọi sửa chữa mọi trsống cần khập khiễngGiống nhau lắm tuy nhiên fan đi đã biếtHai dòng này chẳng bắt buộc một đôi đâuCũng như mình trong số những cơ hội vắng ngắt nhauCách hối tiếc cứ đọng nghiêng về một phíaDẫu lân cận sẽ gồm fan thế thếMà trong tâm địa nỗi ghi nhớ cđọng chênh vênhĐôi dnghiền vô tri khăng khít bước tuy vậy hànhChẳng thề nguyện nhưng mà không còn giả dốiChẳng có tương lai nhưng không còn làm phản bộiLối đi nhé cũng có mặt cả đôi.Không thể thiếu thốn nhau bên trên hồ hết bước đường đờiDẫu từng chiếc tại 1 mặt nên - tráiNhư tôi yêu em ngơi nghỉ rất nhiều điều ngược lạiGắn bó đời nhau bởi vì một lối đi phổ biến.Hai mảnh đời thì thầm yên ổn bước tuy nhiên songSẽ dừng lại Lúc chỉ từ một chiếcChỉ còn một là không còn điều gì khác hếtNếu không kiếm được chiếc máy nhị kia.


Xem thêm: Kích Hoạt Sim 4G Vina - Hướng Dẫn Cách Phone Mới Mua Sau Khi Nhận Sim

Xếp theo: Ngày gửiMới cập nhật

Trang 12 trong tổng cộng 2 trang (12 bài bác trả lời)<1> <2> ›Trang sau »Trang cuối


*

Bài thơ tương đối đầy đủ .

Bài thơ về song dép(Nguyễn Trung Kiên)Bài thơ đầu anh viết Tặng Kèm emLà bài xích thơ nói tới song déplúc nỗi lưu giữ trong lòng da diếtNhững thứ bình bình cũng viết thành thơHai loại dnghiền tê gặp gỡ gỡ trường đoản cú bao giờCó yêu đâu mà chẳng tách nữa bướcCũng phụ trách phần đa nẻo đường xuôi ngượcLên thãm nhung, xuống cát những vết bụi cùng nhauCùng bước cùng mòn không kẻ phải chăng bạn caoCùng chia sẻ sức bạn chà đạpDẫu vinc nhục ko đi cùng bạn khácSố phận loại này phụ thuộc mẫu kiaNếu ngày như thế nào một loại dép mất điMọi sửa chữa đang ttrẻ ranh thành khập khễnhGiống nhau lắm mà lại người đi vẫn biếtHai cái này chẳng nên một đôi đâuCũng nhỏng bản thân giữa những phút ít vắng ngắt nhauCách hối tiếc cứ đọng nghiêng hẳn theo một phíaDẫu sát bên sẽ bao gồm người nạm thếMà trong trái tim nỗi lưu giữ cđọng chênh vênhĐôi dnghiền vô tư khắn khít bước tuy nhiên hànhChẳng thề nguyền nhưng mà không còn đưa dốiChẳng hứa hẹn nhưng mà không còn phản nghịch bộiLối đi nhé cũng xuất hiện tất cả đôiKhông thiếu nhau bên trên số đông bước đường đờiDẫu từng loại bao gồm một mặt yêu cầu tráiNhưng anh yêu thương em do hầu hết điều ngược lạiGắn bó đời nhau vì một bước đi chungHai mhình họa đời thầm yên bước tuy vậy songSẽ dừng lại khi chỉ từ một chiếcChỉ còn một là không còn điều gì khác hếtNếu không tìm được mẫu lắp thêm nhị kiaCuộc đời ta tồn tại chẳng xa lìaMất một chiếc, cái tê vào sọt rácHay cố gắng lê mặt gần như gì phế thảiSống lặng lẽ khu vực xó góc tối đenRồi ngày tê buồn bực không ánh đènChiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễnNgày ra đi ko một bạn chuyển tiễnNhưng vui miệng vị chạm chán lại chiếc kiaMột chỗ xa hai mẫu chẳng chia lìaVì đã thoát ra khỏi chình họa đời ô trọcKhông hơn lose ghét ghen tuông giỏi lừa lọcBước song hành một dạ đến nđần thu "