Bài thơ của chủ tịch nước gửi cô giáo lam

Tân chủ tịch nước gửi bài thơ đầy cảm giác tiếc thương tới cố chủ tịch nước nai lưng Đại quang - cung kính nghiêng mình trong ngày quốc tang.

Bạn đang xem: Bài thơ của chủ tịch nước gửi cô giáo lam

Cách trên đây không lâu, cộng đồng mạng xôn xao về bài thơ "Đất nước mình ngộ quá cần không anh?" của cô ý Trần Thị Lam ở trường chuyên Hà Tĩnh. Sau đó, quản trị nước è Đại Quang sẽ có bài thơ gửi đến cô cùng với nhan đề "Đất nước mình kì diệu cần không em?".

umakarahonpo.com xin trích lại nguyên bài thơ rất đỗi niềm nở nhưng cũng nặng trĩu tình giang sơn của cố quản trị nước trằn Đại Quang.

Cố chủ tịch nước trằn Đại quang quẻ mắc căn bệnh hiểm nghèo qua đời

*

Nhân ngày quốc tang và chuyển linh cữu quản trị nước Ngài trằn Đại quang đãng về quê công ty - tỉnh Ninh Bình. Đội ngũ umakarahonpo.com cũng xin giữ hộ lời yêu quý tiếc và cúi đầu kính cẩn trước vị lãnh tụ khôn cùng đáng kính của dân tộc.


Sau một thời hạn mắc bệnh hiểm nghèo và nỗ lực cố gắng của gia đình đi chữa chạy trên trong nước cũng tương tự nước ngoài, núm chủ tịch đang không qua được cơn hiểm nghèo. Ông đã trút khá thở ở đầu cuối vào ngày 21 tháng 9 vừa qua, thọ 61 tuổi.

*

Trước lúc nhậm chức quản trị nước, ông quang đã có bằng tiến sỹ Luật, từng được phong hàm Phó giáo sư ngành khoa học an ninh. Ông từng giữ các chức vụ cao trong những cơ quan cỗ ngành của chủ yếu phủ. Ông được rất nhiều người khâm phục vì sự khiêm nhường, thư thả và điềm tĩnh trong mọi quá trình cũng như đối nội, đối ngoại.

Xem thêm: Lựa Chọn Gói Cước Internet Vnpt Cho Doanh Nghiệp Vnpt 2020, Vnpt Doanh Nghiệp

Bài thơ được ông viết không lâu. Trong lễ quốc tang đầy long trọng và uy nghiêm, bài bác thơ được nhờ cất hộ kèm vào bức thư viết tay của Quyền quản trị Nước - bà Đặng Thị Ngọc Thịnh yêu quý tiếc với kính cẩn nhờ cất hộ cố chủ tịch nước cùng gia đình.

Bài thơ do thiết yếu cố quản trị nước è cổ Đại quang sáng tác khi còn sống

*

Xin trích lại bài thơ viết bởi bao gồm cố chủ tịch nước trằn Đại Quang, gửi trao toàn dân tộc, độc nhất là chúng ta trẻ, nỗ lực hệ giữ trong tay ngọn đuốc sáng biến đổi cả dân tộc.


Đằng sau mọi quyền uy và trách nhiệm, nghĩa tử là nghĩa tận.Kính cẩn nghiêng mình trong ngày quốc tang

***Nếu non sông bốn ngàn năm không chịu đựng lớnThì hiện nay em chẳng thể call tênNếu dân tộc bản địa đớn kém như em nghĩThì còn đâu dải phạm vi hoạt động nối liền

Em đã quên những bài bác ca bất tửCha ông ta đã bao lần chiến quân NguyênEm sẽ quên ngày tiết trào Điện Biên PhủĐể nước ta trên quả đât có tên

Em đang quên triệu người trong tâm đấtĐể bây giờ Tổ Quốc ngẩng cao đầuEm sẽ quên bao vong hồn bất tửĐang thiết bị vờ nơi nào đó giữa đại dương sâu


Sao ko hỏi mình làm gì đi nhỉMà lại trao thắc mắc ấy đến ngườiDân tộc này không khi nào chết đượcNếu diệt vong chỉ có lũ sâu thôiNhững người con dù sống hay đang chếtVẫn ngàn năm quấn quít trái tim này

Đất nước mình gồm gì ngộ đâu em!Bốn nghìn tuổi – tứ ngàn năm chinh chiếnMáu ông phụ vương thấm đẫm nước nhà này.

Đất nước mình có gì lạ đâu em!Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếcNhững phi thuyền vẫn vượt sóng cho tới trùng xa…


Đất nước mình gồm sầu yêu thương lắm đâu em!Mỗi đứa trẻ sinh ra vẫn ấm vành nôi, ngọt sữaDi sản cho tương lai vẫn được bảo tồn, gìn giữĐứng trước năm châu ko hổ thẹn, cúi đầu…

Đất nước mình rồi đang về đâu ưSẽ đứng vững dù can qua, bão tốYêu đất nước, em chuyên cần dạy dỗGóp sức mình xây giang sơn phồn vinh.

Đất nước mình không ngộ lắm đâu emAi đi xa luôn luôn dạt dào nổi nhớLà dân Việt lòng ai không trăn trởAi không tín đồ nặng nợ với non sông


Em gồm biết non sông về đâu ko ?Khi lòng người vẫn nhỏ tuổi nhen ganh tịĐem thù hận, đớn hèn cùng ích kỷGieo vào lòng nạm hệ con trẻ hôm nay

Đất nước mình không ngộ lắm đâu em !Anh vẫn nhớ đầy đủ đói nghèo, khốn khóChuyện áo cơm đề nghị dang dở học tập hànhCủa ngày đầu nước nhà thoát điêu linh

Đất nước bản thân không bi tráng thế đâu emĐói khổ, đắng cay qua rồi mỗi năm thángEm hãy tin một tương lai xán lạnSánh vai cùng tư bể, năm châu